samedi 11 mai 2024

Hoàng Nguyên Vũ - Thầy Minh Tuệ trêu động gì đến ông hả ông Chân Quang?

Lại ông Chân Quang, lại cái chuỗi sân si thành thương hiệu (sân si với đủ loại chúng sanh, mà hầu hết là các chúng sanh không cúng dường hay làm một số thứ khác ý ông là ông rủa người ta bằng đủ lời nanh nọc).

Nhưng lần sân si này, ông Quang không nhắm vào chúng sanh như mọi bận, mà hai hàm răng nghiến lại, mắt láo liên long sòng sọc, gọi thầy Minh Tuệ bằng "nó", mắng mỏ thầy Tuệ là "ba trợn" và hỏi cắc cớ (lẽ ra ông nên tự hỏi ông) là làm được bao nhiêu lời Phật dạy rồi !

Đề tài ông Quang thực ra tôi không muốn nhắc đến nữa vì tôi nghĩ đã đến lúc để cơ quan chức năng làm việc của họ. Nhưng đi tu mà đưa một người tu hành khác ra đay nghiến, sân si, thì đó là một hình ảnh xấu, rất xấu, tạo ra năng lượng tiêu cực trong cộng đồng Phật tử và dư luận xã hội.

Nguyễn Đình Bổn - Hãy để yên cho sư Minh Tuệ

Về ông sư Minh Tuệ, nếu có lương tâm đạo đức thì hãy để yên cho ông tu! Mọi người không nên quấy rầy ông nữa, dù tôn kính hay tò mò!

Sư Minh Tuệ đang đi qua địa bàn Nghệ An, và theo ông là rất nhiều người lăm lăm điện thoại bật chế độ quay phim, có vẻ là tò mò nhiều hơn tôn kính.

Ông và vài vị tăng đi theo ghé vào một nghĩa trang lớn bên đường định trú qua đêm, nhưng sau đó vì quá đông người theo nên chính quyền địa phương đã không cho phép ông ở lại. Sư Minh Tuệ chọn một đám đất ruộng trống và ngồi kiết già bên một bờ xi măng của con mương dẫn nước.

Nguyễn Tấn Thành - Tốt và xấu


Lâu nay thiên hạ mặc định, nếu mình sống tốt thì không ai nỡ đối xử xấu với mình, trừ những người xấu.

Mình càng sống tốt bao nhiêu thì càng làm những người xấu đố kỵ mình bấy nhiêu. Vì cái tốt làm nổi bật cái xấu, khiến cái xấu lộ rõ hơn, nên người xấu càng thêm đố kỵ người tốt? Đó là chưa kể tâm lý GATO (ghen ăn tức ở).

Như trường hợp của thầy Thích Minh Tuệ đang nổi lên như một hiện tượng đẹp. Ông không tự cho mình là người đi thỉnh kinh để giác ngộ chúng sinh. Ông tự nhận chỉ là một công dân sống tu tập theo kinh (Phật), không có ý mượn danh các sư, sợ đụng chạm đến uy danh... Và hiện ông đã chiếm được tin yêu của không ít người.

Lê Nguyễn - Nghĩ nhanh về « hiện tượng » thầy Thích Minh Tuệ

Trong thời gian qua, bên cạnh thông tin đậm chất thời sự về những khúc củi to bị ném vào lò, về những khối tiền mồ hôi nước mắt của dân chẳng biết đã trôi về đâu, người dân bỗng dưng hướng sự chú ý về một sự kiện độc nhất vô nhị.

Một người đàn ông đầu trần chân đất đi dọc theo chiều dài đất nước, chỉ với mấy mảnh y ghép và một chiếc bình bát. Đó là hình ảnh của thầy Thích Minh Tuệ, gợi nhớ lại quãng đời khổ hạnh để cứu khổ chúng sinh của đức Thích ca Mâu ni ngày nào.

Tôi muốn gọi ông là bậc chân tu, vì ông sống rất khác với những kẻ giả tu đang nhởn nhơ giữa cuộc sống xô bồ này. Họ ngửa tay nhận những khoản cúng dường khổng lồ của đám người mộ đạo mê muội, đi xe hơi đời mới, xài điện thoại Vertu, đeo đồng hồ trị giá hàng trăm triệu đồng, phát biểu những lời phàm tục, thô bỉ mà đức Phật có nghe qua cũng phải lắc đầu.

Mai Bá Kiếm - Đấu giá vàng có làm nhiễu loạn thị trường không ?


Ngày 04/01/2022, tại Quốc hội, Bộ trưởng Hồ Đức Phớc khẳng định " đấu giá đất Thủ Thiêm (Tân Hoàng Minh trúng thầu 2,4 tỉ đồng/ m2) là điển hình làm nhiễu loạn thị trường bất động sản".

Ba tháng sau (05/04/2022) Đỗ Anh Dũng, chủ tịch Tân Hoàng Minh bị bắt!

Ngày 11/04/2024, Thủ tướng chỉ đạo Ngân hàng Nhà nước "xử lý ngay và luôn" tình trạng giá vàng trong nước và quốc tế chênh lệch cao" (85 triệu đồng/lượng, cao hơn giá thế giới 13 triệu).

Đặng Tuấn Trung - Cờ Mỹ, cờ Việt

Nếu từng đến Mỹ, thiên hạ sẽ rất dễ nhận thấy người Mỹ rất yêu lá quốc kỳ của họ. Có thể nói Mỹ là quốc gia mà người dân yêu quốc kỳ nhất thế giới.

Họ thể hiện bằng đủ mọi hình thức. Đâu cũng thấy lá cờ hoa. Từ cắm trước nhà, cơ quan công ty đã đành, họ cắm cả ngoài ruộng, trên du thuyền, sơn lên xe. Họ vẽ cờ lên tường nhà, trong sổ sách, dưới nền vỉa hè. Thậm chí họ in lên áo, thêu lên quần, xăm lên ngực và in cả lên quần lót !

Và đấy là tự mỗi người Mỹ thể hiện tình yêu của họ với Tổ quốc, với quốc kỳ. Chẳng có chính quyền hay ông thị trưởng nào cho tặng họ quốc kỳ cả và tất nhiên, nó đủ mọi hình thức, chất liệu, kích cỡ… Cũng phải thôi, đất nước vĩ đại và tình yêu ấy nó là lẽ tự nhiên.

Lưu Trọng Văn - Một sự lãng phí quá đáng


Chủ tịch UBND Hà Nội Trần Sỹ Thanh tại phiên họp lần thứ nhất Ban tổ chức các hoạt động kỷ niệm 70 năm ngày giải phóng Thủ đô, đã ra quyết định sẽ tặng cờ cho mỗi gia đình ở Hà Nội. Việc tặng cờ này phải hoàn thành trước 20/09.

Hà Nội hiện có trên 2,2 triệu hộ với hơn 8 triệu người, theo tổng điều tra dân số năm 2019. Như vậy ngân sách sẽ chi khoảng 220 tỉ cho việc mua 2,2 triệu lá cờ. Đó là chưa kể phải có 2,2 triệu cán cờ bằng gỗ hoặc sắt nữa để thích hợp với khổ cờ mới.

Một con số không nhỏ chút nào.

Trần Thị Sánh - Tặng cờ và chuyện nghe được ngoài chợ


Vừa ra chợ cóc lượn một vòng. Từ cô bán rau, bán hoa, bán cá, bán thịt đến cô bán quần áo, giày dép, bán bún …đều nhao nhao, xôn xao chuyện Hà Nội có chủ trương tặng cờ cho 2,3 triệu dân.

Bà bán rau bảo: Nhà tôi có hai cái cờ rồi, lấy cờ làm gì nữa?

Bà bán cá nói: Chẳng nhẽ nhận cờ lại cất vào tủ. Ông nhà tôi làm lãnh đạo xã, không biết ông ấy mua hay được tặng, nhà tôi có bốn lá cờ. Tôi không lấy nhé.

Văn Công Hùng - Ghi chép ngày 11.05.2024

1. Đang xôn xao trên mạng chuyện Hà Nội tặng mỗi gia đình một... lá cờ.

Cứ như nhà cháu, cờ thì ai mà chả mua được, nó vừa là nghĩa vụ vừa là tình cảm, trách nhiệm thiêng liêng của công dân với Tổ Quốc. Vả cũng chỉ ngày lễ mới treo, đa phần là nhà ai cũng có rồi. Tặng cái gì người ta không có mới quý, phỏng ạ?

2. Ông Nguyễn Thế Kỷ, nguyên ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, nguyên tổng giám đốc đài VOV, đương kim chủ tịch Hội đồng Lý luận Phê bình Văn học Nghệ thuật Trung ương nhắn nhà cháu: "Cụ nên biên một cái tút đầy đặn về GS Hoàng Chi Bảo, cứ đưa ông cụ thành nghề kiếm xèng, kinh thặc!"

Nhà cháu trả lời: "Cụ xúi dại nhé. Ông Bảo ấy giờ ngang lãnh tụ, tôi đụng vào lại bị tố là nói xấu lãnh tụ, bỏ mẹ ngay. Nhẽ cụ và Hội đồng phải có công văn gửi thẳng Ban bí thư ấy. Hôm rồi vào Long An thấy cả tỉnh hân hoan đón, tưng bừng rạng rỡ lắm huhu".

Liễu Hằng - Đừng hỏi sao lại tặng cờ


Người Thủ đô cần cờ lắm, các bạn ạ.

Cờ để treo. Đương nhiên rồi. Ta đi trong muôn ánh sao vàng cờ tung bay. Có cờ là có lễ, có cờ là phấn khởi, là hân hoan.

Cờ để vào sân bóng! Bao lần, anh Tạ Biên Cương ảnh òa vỡ, chỉ vì thấy cái cờ giăng ở khán đài nước ngoài. Tự hào quá! Tự hào không chịu nổi.

Nguyễn Thông - Cờ và lịch sử

Nhớ ngày 10.10 (1954 - 2024), không cần phải tặng cờ, dù bất cứ cờ gì. Mấy trò cờ quạt băng rôn hình thức cú đỉn sặc mùi tuyên giáo ấy cần dẹp ngay đi.

Bảy mươi năm rồi chưa đủ diễn hay sao. Hà Nội bị kiếp nạn sao quả tạ chiếu hay sao mà có đứa lãnh đạo đầu óc như vậy.

Điều cần làm nhất nhân ngày 10.10 tới là chấm dứt cách gọi nhố nhăng "ngày giải phóng thủ đô", trở về đúng tên cũ ban đầu mà cụ Hồ đã dùng "ngày tiếp quản thủ đô".

Chương trình phát thanh RFI ngày 11.05.2024


 

vendredi 10 mai 2024

Phó Đức An - Lại bàn về đe dọa hạt nhân của Nga ngố

Vì sao châu Âu bỗng nhiên không còn sợ Nga đe dọa hạt nhân và sẵn sàng can thiệp trực tiếp?

Anh quốc cho phép Ukraine dùng tên lửa tầm xa của mình bắn sâu vào nội địa của Nga. Pháp tuyên bố đưa quân trợ chiến, quyết không cho phép Nga giành chiến thắng. Mỹ tăng dần những thiết bị quân sự hạng nặng. Những điều này đều đã vượt qua làn ranh đỏ mà Putin đưa ra.

Điều trớ trêu là Nga chỉ dùng đến võ mồm, và không dám dùng đến vũ khí hạt nhân chiến thuật như từng dọa dẫm. Nhiều nhất chỉ dám thực hiện tập trận khua chiêng gõ mõ, nhưng đến lúc này thì bố thằng nào sợ vũ khí hạt nhân của Nga. Đánh bạc sợ nhất bị lộ bài, Nga từng bước đã lộ hết bài. Lộ bài tức sẽ đi đến thua cuộc, chỗ yếu bị hở sẽ bị chọc thủng, càng mạnh mồm kêu gào càng lộ rõ bản chất nóng nẩy nông cạn của một con gấu to xác mà óc bé.

Phúc Lai - Kịch bản duy nhất cho nước Nga

(Vài gạch đầu dòng về cuộc xâm lược Ukraina của Putox ngày 10/50/2024)

1. Kịch bản duy nhất cho nước Nga

Mới đây trên trang Nghiên cứu quốc tế có một bài dịch từ tiếng Anh của tác giả Stephen Kotkin: “Năm kịch bản cho nước Nga” rất đáng chú ý. Tuy nhiên khi đọc đến phần các kịch bản, tôi không nhận thấy mạch trình bày rõ ràng về các kịch bản đó (nó được nằm ở hai phần 2 và 3 của bài).

Cuối cùng thì tôi tạm bằng lòng với các dòng in đậm đánh dấu (*): Nga trở thành Triều Tiên; Nga rơi vào hỗn loạn. Các mục còn lại là “Ngõ cụt của lục địa già” “Liệu còn con đường nào tốt hơn?” và “Cơ hội ở trong nước và nước ngoài” đều không rõ ràng là các kịch bản cho nước Nga. Vì vậy tôi chỉ thấy ở đây có 2 kịch bản mà thôi.

Trong kịch bản 2 “Nga rơi vào hỗn loạn” trên đây, tôi cực kỳ đồng ý với nhận định tác giả đưa ra: Sẽ không có kịch bản sụp đổ như Liên Xô. Tôi xin trích đoạn đó:

Mai Quốc Ấn - Những đứa trẻ 10 điểm

Điểm 10 luôn là một thành tích mà mọi đứa trẻ ở Việt Nam mơ ước. Nhưng ở đâu đó, điểm 10 có thể là khởi đầu của một bất hạnh.

Nghĩ lại, thật may mắn là tôi chưa bao giờ là một đứa trẻ ham muốn được điểm 10 hay bị ba mẹ ép phải đạt bằng được điểm 10.

Tôi của tuổi thơ muốn đạt điểm 10 không khó! Khi học trường làng với những anh họ chị họ lớn hơn tôi 2 tuổi, tôi vẫn đạt hạng 3 của lớp. Muốn đạt hạng 3 dĩ nhiên là cần một số lượng điểm 10 nhất định.

Văn Công Hùng - Ghi chép ngày 10.05.2024

Tin sáng

1. Ít nhất chị này cũng còn là người có lòng tự trọng, tội lỗi tính sau, còn lòng tự trọng may ra còn vớt vát được ít danh dự. Chứ như khối anh, cứ ngồi chờ, cương quyết ngồi chờ, chờ gì, chờ... bị bắt, chờ bị tống cổ.

Mà tống cổ rồi vẫn... ghế trên ngồi tót sỗ sàng, nó chả ra cái thể thống gì. À có ra, thể thống mặt dày mày dạn: "Chủ tịch UBND huyện Trảng Bom xin nghỉ việc sau khi bị kỷ luật vụ xây không phép 500 căn nhà". Chị này tên là Vũ Thị Minh Châu.

Sau 1 tiếng đăng thì có bạn gửi cho nhà cháu thông tin, vì cái vụ 500 căn nhà này, có anh tên Nhanh đã rất nhanh live stream sự việc, bị bà Châu tố cáo cho công an huyện mình, và anh này bị đi tù 1 năm, giờ chắc ra tù rồi. "Tại phiên tòa, Nhanh cho biết do bức xúc bà Châu và bà Lan không làm tròn trách nhiệm, giải quyết công việc liên quan đến nên làm vậy. Tuy nhiên, bị cáo cho rằng bản thân không có ý xúc phạm hai vị lãnh đạo này.

Phạm Viêm Phương - Trước đèn xem truyện Tây…Chu


Đọc “Lược sử triết học Trung Hoa” của Phùng Hữu Lan gặp được đoạn này:

“Xã hội phong kiến thời Tây Chu vận hành theo hai nguyên lý: Một là lễ (nghi lễ, quy tắc đạo đức, tập tục) và hai là hình (hình phạt, sự trừng phạt).

Lễ tạo nên đạo lý danh dự bất thành văn chi phối hành vi của giới quý tộc, những người được gọi là quân tử. Hình, trái lại, chỉ áp dụng cho thường dân vốn được gọi là thứ dân hay tiểu nhân. Đó là ý nghĩa câu văn trong Lễ Ký: 'Lễ không xuống tới thứ nhân; hình không lên tới đại phu.'”

Trần Thanh Cảnh - Liêm sỉ


Hình như đó là cái mà các quan chức của ta hiện nay đang thiếu nhất.

Nếu có liêm sỉ, họ không nỡ lòng nào đẩy dân nghèo Thủ Thiêm ra đường để chiếm đất!

Nếu có liêm sỉ, họ sẽ nghĩ ra cách cứu dân trong dịch covid, chứ không bỏ mặc dân chết oan mà ngồi nghĩ ra đủ cách bóp nặn cho đầy túi tham.

Thanh Hằng - Đẳng cấp !

Bộ trưởng Quốc phòng Pháp sang Việt Nam dự lễ kỷ niệm 70 năm chiến thắng Điện Biên Phủ - nơi “với người Pháp, đó là một thất bại không thể tưởng tượng nổi”!

Dĩ nhiên, điều đó chả khiến nước Pháp yếu hèn đi, tự nhục, mà ngược lại.

Xứ phía Đông nước Lào năm nào cũng ra rả kỷ niệm chiến thắng chống Mỹ. Nhưng khi dịch Covid bùng phát, Mỹ lại là nước tài trợ nhiều nhất vắc xin cho cái xứ đã, đang và sẽ … chửi mình.

Dương Quốc Chính - Tâm lý bầy đàn và sự lạm dụng quyền lực đám đông


Mấy hôm rồi lại rộ lên vụ tai nạn ở The Coffee House, tại tòa nhà Viet Tower, ngã tư Thái Hà.

Tóm tắt sự vụ là có một nữ bác sĩ người Diễn Châu-Nghệ An (tại sao mình viết cụ thể thế thì đọc hết status thì tự hiểu!) đang uống café thì bị tấm kính cường lực cỡ 1m2x2m5 rơi từ độ cao khoảng 3 mét xuống đè vào người, khiến cho bạn này bị chấn thương rất nặng, ảnh hưởng cột sống gây liệt chân (thông tin sơ bộ ban đầu là vậy). Vụ việc xảy ra từ 20/04 nhưng dư luận không biết tới.

Bạn này có hoàn cảnh gia đình khó khăn và đáng thương, nên hội đồng hương Diễn Châu kêu gọi quyên góp để chữa chạy. Mình đoán ca này chữa chạy khéo mất tiền tỷ mà vẫn thành tật.