vendredi 20 avril 2018

Nguyễn Hoàng Anh - Đồ khốn nạn !



Mình còn nhớ lần đi vào một tòa soạn tạp chí khoa học để hỏi thủ tục đăng bài, được ông phó tổng biên tập vốn là người quen vì từng gặp nhau ở nhiều hội thảo, mời vào phòng uống nước. 

Năm ấy mình đã gần 40, đã thông thạo kỹ năng tự bảo vệ trên xe bus hay khi đi một mình trên phố. Đã biết trợn mắt để ngăn chặn kẻ tán nhảm hoặc cao giọng bắt chúng ngưng, đã có tiếng là người khó chơi trong giới đàn ông 35 nên tưởng mình rất an toàn. Hơn nữa ông này bằng cấp đầy mình, trông khá đạo mạo, lại đã trên dưới 50 tuổi, nên mình hoàn toàn không đề phòng. 


Nhưng khi vào phòng sau khoảng bốn phút trò chuyện, ông ta giả vờ đưa nước rồi sang ngồi cạnh mình. Bắt đầu áp sát vào, sờ mó lung tung, miệng dụ dỗ mình nghe anh rồi làm đề tài này nọ với anh, nhiều tiền lắm... Mình quá choáng nhưng kêu lên cũng không giải quyết được gì, chắc gì đã có ai tin mà tai tiếng nữa, nên chỉ cố tránh rồi tìm cách luồn ra cửa chạy đi luôn. 

Về nhà mình cảm thấy nhơ bẩn như bị hủi, tắm rửa mãi vẫn không hết buồn nôn. Sau đó mình hoàn toàn tránh mặt, khi làm ở khoa SĐH mình nhất định không mời lão ngồi hội đồng, để tránh cho học viên khỏi bị quấy rối. Cho đến giờ mỗi lần quay lại tòa soạn ấy mình vẫn kinh dù lão ta đã chuyển công tác từ lâu. 

Nghiên cứu cho biết phụ nữ mọi lứa tuổi thường bị chấn thương tâm lý, bị ám ảnh rất lâu sau khi bị quấy rối. Thậm chí bị trầm cảm, muốn tự sát khi bị cưỡng hiếp, nhất là bởi những người mình tin tưởng. Vì thế luận điệu phụ nữ thích bị quấy rối chỉ là biện minh rác rưởi, của những kẻ bệnh hoạn. 

Mình không phải friend của bác này nên không biết có thật không. Nhưng nếu đúng đây là của nhạc sĩ mình biết thì thật đáng buồn, vì mình sẽ không nghe nổi nhạc của ông ta nữa, và mình tin chắc có nhiều em gái trẻ đã là nạn nhân của ông ta.

FB NGUYỄN HOÀNG ANH 20.04.2018

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire