vendredi 29 août 2025

Mai Quốc Ấn - Của cho và cách cho

 

Bộ Chính trị đồng ý với Chính phủ về việc tặng mỗi người dân 100.000 đồng nhân dịp kỷ niệm 80 năm Cách mạng thặng Tám và Quốc Khánh 2/9, là một điều mới mẻ tại Việt Nam.

Trước đây, khi đọc thông tin các quốc gia khác tặng tiền cho dân vì Chính phủ hoạt động hiệu quả nguồn vốn từ thuế dân, thì người Việt chỉ biết so sánh và ao ước. Tôi nhìn nhận về việc tặng tiền lần này đã chí ít là bước tiến bộ khi tạo ra một tiền lệ rằng người dân hoàn toàn có thể nhận được quà tặng từ Chính phủ. Nhưng…

Đó phải là một Chính phủ sử dụng vốn dân (thuế) một cách hiệu quả. Điều này quan trọng hơn việc nhân dân được tặng tiền rất nhiều. Ngay cả người đứng đầu Bộ Chính trị - nơi đồng ý chủ trương tặng tiền cho dân-là ông Tô Lâm, cũng đã nhiều lần nói đến việc tham nhũng, lãng phí trong bộ máy công quyền ; và tuyên bố sẽ chống lãng phí quyết liệt như chống tham nhũng.

Phạm Thành Nhân - Người của xa xưa

 

Ảnh 1 là ca sĩ Ngọc Sơn đến thăm nhạc sĩ Thế Hiển. Ảnh 2 là nghệ sĩ Phương Dung, Phi Phụng đến thăm nghệ sĩ Hữu Tài.

Ở ảnh 1, nhiều người mắng Sơn chuyện cầm cọc tiền nhét vô tay tiền bối; ngồi nói chuyện nhưng không nhìn mặt Thế Hiển và phu nhân mà xoay ngang để quay phim cho rõ mặt. Ở ảnh 2, báo chí xoáy vào chuyện Hữu Tài kể khổ, bệnh tật không có tiền thuốc thang, nói giờ "Ai cho đồng nào ăn đồng đó"...

Xin tạm bỏ qua mấy thứ mà gã đã phát ngấy chốn showbiz, showbitch, cái gã nhìn thấy là buổi chiều tà, bóng tối đời người.

Võ Khánh Tuyên - Người lạc hậu, lối sống cũ muôn năm !

 

Bạn có để ý từ sáng nay, hình ảnh thông tin cá nhân là được đăng trên Facebook nhiều nhứt không? Và điểm chung là cái vòng tròn xoay mờ tít mù khơi, hoặc một box thông báo"Hệ thống đang bảo trì".

Nếu nhìn rộng ra, bạn sẽ thấy không phải là câu chuyện "để nhận được 100.000 đồng" đâu. Nó nhỏ nhặt lắm, không đáng lưu tâm nhiều.

Bởi từ hơn năm nay, gần như mọi thứ trong xã hội đối với từng cá nhân đã gần như tích hợp vào cái app đó: Căn cước, bằng lái xe, cà vẹt xe, thẻ bảo hiểm y tế, ngân hàng... Và với sự truyền thông  và cả tính"thời thượng" của lớp người hiện đại, nhiều người đã dần thay thế mọi thứ bằng chiếc smartphone thần thánh có cài app tích hợp "All in 1".

Nguyễn Thông - Bất chợt người muôn năm cũ (2)

 

Chùa làng tôi - làng Trà Phương, tên chữ Thiên Phúc Tự, nhưng thiên hạ quen gọi là chùa Bà Đanh, chùa Thiên Phúc, giản dị hơn nữa thì chùa Trà.

Chùa có từ thời nhà Lý, sau bao biến cải, bãi bể nương dâu, thế thời thay đổi, tới nhà Mạc (thế kỷ 16) được xây lại, do bà Vũ Thị Ngọc Toàn gái làng Trà (nhà Lê phong công chúa; rồi thành hoàng hậu, thái hậu, thái hoàng thái hậu nhà Mạc) hưng công, quyên góp.

Khi Trịnh Tùng diệt Mạc, chùa bị phá tanh bành. Đầu thế kỷ 20 thời nhà Nguyễn được đại trùng tu, do công ơn to lớn của bà Ngô Thị Dĩnh cũng gái làng Trà, vợ ông người Pháp làm Giám đốc Đài thiên văn Phù Liễn.

Chương trình phát thanh RFI ngày 29.08.2025


 

jeudi 28 août 2025

Nguyễn Trung Bảo - Chi tiết sai trong « Mưa Đỏ » về quân đội Việt Nam Cộng Hòa

 

Phù hiệu binh chủng trên vai trái nhân vật sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa trong bộ phim Mưa Đỏ là của Lực Lượng Đặc Biệt.

Trước khi trở thành binh chủng, thì đây là lực lượng Biệt kích có đơn vị mang tên Sở Liên Lạc trực thuộc Phủ Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa. Sở này có hai bộ phận là Sở Bắc (căn cứ ở dọc bãi biển Mỹ Khê - Đà Nẵng) chỉ huy các chiến dịch tung biệt kích, điệp viên vào các vùng lãnh thổ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ; và Sở Nam chuyên trách các hoạt động chiến tranh đặc biệt trong nội bộ lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa.

Đến năm 1965, các lực lượng Biệt kích thuộc Sở Liên Lạc bị điều chuyển, giải tán, sáp nhập trở thành Binh chủng Lực Lượng Đặc Biệt với phù hiệu như đã nói trên. Đến năm 1970 Binh chủng này bị giải tán và sáp nhập chủ yếu vào Biệt Động Quân, riêng tiểu đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù trở thành Liên đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù.

Nguyễn Thông - Vụ tiền tết

 

- Rốt cuộc, đúng là có tiền, 100 nghìn cho mỗi người, chứ không phải tin đồn. Nhiều ít không thành vấn đề, bao nhiêu cũng quý, nhất là với dân nghèo, mà dân ta đa số còn nghèo. Đây là điểm son cho chính phủ.

- Một quyết định đúng đắn nhưng lại rất trục trặc. Nhẽ ra khi bị xì trên mạng, nhà chức việc ngay lập tức phải lên tiếng, thừa nhận luôn. Làm vậy vừa được dân hoan hô, ca ngợi, vừa dẹp được những đồn đoán, nghi ngờ, thậm chí chê bai, lời ra tiếng vào. Đến khổ, làm điều tốt mà cũng rụt rè, run sợ.

- Soạn văn bản về chủ trương chính sách phải thận trọng, cân nhắc, kỹ lưỡng từng dấu chấm dấu phẩy, nói chi từ ngữ, câu cú, số liệu, diễn đạt.

Bông Lau – Trung thành với Tổng Thống

 

John Bolton là một thành viên trong Hội Đồng An Ninh của nhiệm kỳ Donald Trump 1 nhưng về sau bị ngài Tổng Thống (TT) sa thải. Sau đó TT Trump hay phê bình rằng John Bolton bị “điên”.

John Bolton xuất thân là một luật sư nhưng suốt đời phục vụ cho chính quyền liên bang Mỹ. Có lúc ông làm lớn ở Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ như Thứ trưởng, Đại sứ Mỹ ở Liên Hiệp Quốc. Khuynh hướng chính trị của John Bolton là cực hữu, bảo thủ theo hệ phái Ronald Reagan, nghĩa là cổ súy tự do dân chủ trên toàn thế giới và sẽ tìm cách lật đổ các chế độ độc tài và Cộng Sản.

Trước khi John Bolton bị Trump sa thải, ông cũng đã có ý định tìm cách lật đổ chế độ Cộng Sản thân Nga Nicolás Maduro của Venezuela. John Bolton được gán cho danh hiệu là “neo-conservative” không biết tiếng Việt gọi là gì nhưng khuynh hướng này là “tân – bảo thủ” tìm cách tiêu diệt các chế độ độc tài Cộng Sản trên toàn thế giới.

Lê Diễn Đức - Cuộc đối đầu Trump-Fed : Cơn địa chấn pháp lý

 

Ngày 27/08/2025, Tổng thống Donald Trump bất ngờ tuyên bố sa thải ngay lập tức bà Lisa Cook, Thống đốc Hội đồng Thống đốc Cục Dự trữ Liên bang (Fed), với cáo buộc gian lận trong hồ sơ vay mua nhà.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử hiện đại, một Tổng thống Mỹ tìm cách bãi nhiệm một thành viên Fed trước khi kết thúc nhiệm kỳ cố định.

Hành động này ngay lập tức gây chấn động giới tài chính và pháp lý, bởi nguyên tắc độc lập của Fed vốn được xem là “vùng cấm” trong cấu trúc quyền lực Mỹ. Cook lập tức tuyên bố không từ chức, đồng thời khởi kiện Nhà Trắng, cho rằng Tổng thống không có quyền cách chức.

Dạ Thảo Phương – Bỏ cuộc

 

Cái chết uất ức của tiến sĩ Hoàng Phương Mai thật ám ảnh.

Con đường dẫn đến nó, không đơn giản chỉ nhìn vào mấy tập hồ sơ mà biết hết được sự tàn bạo, những ma trận ngầm phức tạp.

Chúng ta có thể không biết rõ nội tình cụ thể câu chuyện của chị. Nhưng những gì cơ quan và đồng nghiệp cũ của chị đã viết là chỉ dấu cho thấy bầu không khí ở một một môi trường trí thức nhà nước, cách mà nó tác động đến con người.

Dương Quốc Chính – Bán vịt giời

 

Có sự khác biệt giữa TPHCM (có thể toàn miền Nam) với Hà Nội, đó là trình độ bán vịt giời của nhân dân.

Mình không tự lái xe ở TPHCM nên không dám chắc, chỉ quan sát thôi, nhưng ở Hà Nội thì rõ. Đó là Hà Nội có một lực lượng đặc biệt, chuyên trông ô tô ở các tuyến đường trung tâm, tất nhiên không có vé nhé.

Bạn cứ đậu xe là có một chú đến đòi thu tiền, dù đường không hề cấm đỗ, hoặc có cấm đỗ thì nó vẫn thu tiền ! Tất nhiên trông kiểu ấy nó chả trách nhiệm gì đâu, hên xui vì có vé đâu. Nếu bạn không trả tiền, là có va chạm ngay, nếu bạn đủ bản lĩnh bắt nó đi tìm bố thì có thể mới thoát.

Văn Công Hùng – Ghi chép ngày 28.08.2025

 

1. Nói thật rất mệt, đang ngủ chập chờn, sáng 11 giờ 30 mới từ bệnh viện về, thì có điện thoại, thằng em giám đốc một công ty du lịch Hà Nội gọi, anh ơi giúp em. Té ra là nó tổ chức cho khách của nó vào Quảng Bình, khách có yêu cầu độc, lạ : không nhảy nhót, sếc siếc, mà thích văn hóa bản địa.

Nó tìm trên mạng thấy có đoàn Nghệ thuật truyền thống Quảng Bình, bèn tìm số điện thoại rồi gọi, đặt vấn đề thuê diễn cho khách xem. Đại điện đoàn hân hoan lắm, mừng lắm, nhưng rồi một lúc... ngớ ra, anh là ai, hihi. Thồi anh tìm xem có quen ai ở Quảng Bình nhờ bảo lãnh nhé.

Và đấy là lý do nó gọi nhà cháu, vì tưởng nhà cháu... quen khắp nước. Ơ kìa, thế mà thật.

Đình Đại – Phim chiến tranh ở Việt Nam, món ăn tinh thần giả hiệu

 

Hãng phim của Quân đội cộng sản Việt Nam năm nay đầu tư cho hai bộ phim nặng tính tuyên truyền nhưng được làm khéo hơn, không còn cảnh vẽ nên những nhân vật lố bịch, xấu xí cho kẻ địch.

Tuy nhiên vì là phim tuyên truyền, nên mục đích chính là lấy nước mắt và cảm tình của người xem, bất kể là phim có đúng sự thật lịch sử hay không. Nói tóm lại, cũng vẫn là những loại phim mang tính nhồi sọ, cho dù dàn diễn viên chọn khéo hơn, diễn suất tốt hơn cùng với kỹ thuật quay tối tân hơn.

Mặc dù chưa được xem cả hai phim nhưng tựu trung thì phim Việt Nam, nhất là thể loại tuyên truyền thì kịch bản luôn là cái khâu tệ nhất, khiến cho phim nhiều khi vô lý và hài hước đến lạ lùng.

Nguyễn Anh Huy - Nỗi buồn chiến tranh

 

Trong khi phim « Mưa đỏ » đang lên cơn sốt phòng vé, nhiều người nói về cuộc chiến 81 ngày tại Thành cổ Quảng Trị, thì tui vô tình gặp chú Trần Mạnh Tiến, cựu thủy quân lục chiến quân đội Việt Nam Cộng Hòa.

Hình như chú không tham gia cuộc chiến 81 ngày đêm khốc liệt giữa những người anh em cùng dân tộc ở hai phía Nam Bắc của Việt Nam, nhưng một phần thân thể của chú đã để lại chiến trường vào thập niên 70 của thế kỷ trước.

Chú là một chứng nhân & là nạn nhân của cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn. Có biết bao người Việt Nam là nạn nhân giống như chú. Bốn mươi năm qua, chú bán nhang mưu sinh. Tháng Bảy Vu lan báo hiếu, chú đạp xe đi xa hơn vì nhu cầu cúng kiến, ăn chay tháng này tăng lên.

Thái Hạo – Một chi tiết nhỏ về giáo sư Ngô Bảo Châu

 

Giáo sư Ngô Bảo Châu là người mà có lẽ ở Việt Nam hiếm ai không biết đến. Là người mà cách nay 10 năm khi chính quyền tỉnh Sơn La đề xuất dự án xây cụm tượng đài 1.400 tỉ đồng, thì đã phải thốt lên : “Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1.400 tỉ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh".

Mới đây, hình ảnh ông ngồi xe lăn lan truyền trên mạng xã hội kèm theo những bình luận hả hê, ác ý của nhiều người. Việc này, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu đã có bài minh định và yêu cầu người bôi nhọ phải lên tiếng xin lỗi.

Nhân tiện, nhắc tới ông tôi chỉ có một chi tiết rất nhỏ. Cách đây khoảng 5 - 6 năm, lúc tôi mới dùng Facebook, là một người hoàn toàn không ai biết đến. Tôi đọc ông viết, thích, và gửi lời mời kết bạn, tôi cũng không gửi tin nhắn riêng.

Mai Bá Kiếm – Sau 80 năm giành độc lập, mới thống nhất được một bộ sách giáo khoa !

 

Ngày 22/08/2025, Bộ Chính trị ban hành Nghị quyết 71, yêu cầu cung cấp một bộ sách giáo khoa thống nhất toàn quốc.

Mười một năm trước (2014), Quốc hội ra Nghị quyết 88, yêu cầu đổi mới chương trình, sách giáo khoa, chủ trương một chương trình, nhiều bộ sách, xã hội hóa việc biên soạn sách giáo khoa, bỏ độc quyền xuất bản.

Trong đó, Bộ Giáo dục Đào tạo được giao biên soạn một bộ, với kinh phí 16 triệu USD Nhưng qua hai đời bộ trưởng Phạm Vũ Luận và Phùng Xuân Nhạ chưa soạn xong. Trong lúc ba bộ " sách giáo khoa xã hội hóa" đã đưa vào dạy "cuốn chiếu" từ niên học 2020-2021.

Lưu Nhi Dũ - Giả, thiệt, thiệt, giả !

 

1. Hồi sáng giờ trên mạng và các nhóm bạn hữu, kể cả nhóm cựu chiến binh của sư đoàn tui (F309 – MT 479) loan truyền tin… thịt heo 100 ngàn đồng/kg.

Tui nói hổng có chuyện đó đâu, làm chi mà chỉ có 4 USD vậy trời ! Vậy mà có bạn ní nuận là có, có, có ! Tui bảo tin giả đừng tin.

2. Rồi tin cô MC trên đài truyền hình phỏng vấn chú lính xe tăng là pháo thủ. Chú pháo thủ nói rất rõ tầm bắn của pháo trên xe tăng khoảng 1.000 đến 2.000 mét, là chính xác nhất. Cô phỏng viên nổi hứng nói : “Từ đây vào TPHCM là bắn được luôn” ! Chú pháo thủ chỉ cười hề hề !

Nguyễn Thông - Chuyện nghề

 

Coi cái đoạn video clip cô phóng viên phỏng vấn anh lính xe tăng trên phố, hỏi pháo bắn bao xa, đáp được 2 nghìn mét, cô chộp ngay vậy thì bắn tới thành phố Hồ Chí Minh, mình cười suýt chết.

Lúc đầu, mình rất nghi ngờ tin giả, chứ làm quái gì có phóng viên nhà báo dốt thế. Thời nay, bọn AI trí tuệ nhân tạo còn tạo ra đồ giả khéo hơn cả thật, cả tin rồi chết có ngày, chẳng hạn cái thông báo về cấp thịt lợn, mình đâu có tin. Làm gì có thịt nào chỉ 100 nghìn/ký. Ba rọi ở siêu thị Co mát hôm qua 230 nghìn/ký, mình chỉ dám mua nửa ký, ngồi đó mà một trăm.

Nhưng thời nay nhà báo dốt hơi bị nhiều.

Chương trình phát thanh RFI ngày 28.08.2025


 

mercredi 27 août 2025

Hoàng Quốc Dũng – Duyệt binh ngày xưa và ngày nay, một tấm gương phản chiếu cả dân tộc

 

Tôi sinh ra ở Hà Nội, trên một con phố lớn – cái thời mà tiếng còi ô tô vẫn còn xa xỉ và vỉa hè chưa bị chiếm làm nơi kinh doanh. Tuổi thơ của tôi gắn với những lần xem duyệt binh, không phải trong cảnh chen chúc, không phải qua màn hình phóng to, mà ngay dưới khung cửa sổ nhà mình.

Chỉ cần đứng dựa vào song cửa, tôi thấy những hàng quân bước đều, tiếng giày đinh đập nhịp xuống mặt đường, kèn trống rộn ràng. Người dân hồi đó đến xem duyệt binh cũng có, nhưng họ từ tốn, lịch sự. Những người từ quê lên thì đi từ đêm hôm trước, ngủ ghếch trên vỉa hè như một sự chờ đợi hiền lành, không rác, không cãi cọ, không cảnh tranh giành. Đất nước nghèo, dân ít, nhưng lạ thay, người ta vẫn giữ được chút phẩm giá và sự tôn trọng lẫn nhau.

Còn hôm nay ư ? Một cảnh tượng khác hẳn – vừa thô vừa lố, vừa buồn cười vừa đáng sợ. Cứ mỗi mùa “duyệt binh”, người ta không chỉ xem, mà sẵn sàng đánh nhau để được xem. Đám đông như phát cuồng, trải chiếu chờ vài ngày, xếp hàng đi ỉa dài như rắn bò, thuê dịch vụ dắt đi đái, dắt đi… “giải quyết nhu cầu”. Đường phố biến thành chợ người, với đủ thứ dịch vụ ăn theo – bán chỗ đứng, bán ghế nhựa...