jeudi 1 mai 2025
Nguyễn Thông - Mọi ồn ào đã qua đi (1)
Vậy là đã qua ngày lễ trọng 30.4, chỉ còn lễ phụ, lễ bis 1.5 quốc tế lao động.
Mà cũng nói ngay, cái lễ bis này chỉ những nước khối xã hội chủ nghĩa (trước kia) và vài nước nho nhỏ bị ảnh hưởng của học thuyết đấu tranh giai cấp tổ chức, chứ phần lớn quốc gia trên thế giới không quan tâm. Giờ thì nó chỉ còn thoi thóp ở những anh chưa từ bỏ hẳn được “chủ nghĩa xã hội ưu việt” và thích hội hè lễ lạt.
Ai đời đang làm ăn chung sống với nhau, tự dưng có vài ông lý sự nhảy xổ ra kêu bóc lột bóc lột, chia đám đông thành giai cấp bóc lột và giai cấp bị bóc lột, rồi gào phải đấu tranh, “vô sản toàn thế giới liên hiệp lại”. Chém giết cũng sinh ra từ đấy khi họ đòi phải phân chia công bằng, xóa cách biệt giàu nghèo, nhưng thực ra là tìm cách cướp đoạt để “bao nhiêu quyền lợi ắt qua tay mình”.
Nguyễn Khôi - Sẽ không có vị nào tuẫn tiết!
Nhiều bác Việt Nam ở Quận Cam, Cali, bây giờ gọi đùa khu Little Saigon của mình là "Little Ho Chi Minh".
Thế hệ người Việt đầu tiên đến đây tị nạn với hai bàn tay trắng và gánh nặng những chấn thương tinh thần trên vai đã gây dựng những đồn điền trồng cam ("quận Cam") thành một Little Saigon sầm uất. Nhà cửa khu này bây giờ toàn cả triệu đô, ngay cả những căn xập xệ.
Bây giờ các bác đã cao tuổi, con cái thành đạt và không quan tâm thừa kế doanh nghiệp bố mẹ, đúng kiểu thanh niên Mỹ.
Lê Bửu Tùng - Tưởng Niệm Bảy Vị Anh Hùng
Đôi dòng về bảy vị trên bức tường tưởng niệm ở thành phố San Jose, California, Hoa Kỳ. Từ trái sang phải trong ảnh:
1. Trung tá cảnh sát quốc gia Nguyễn Văn Long, tự sát bằng súng vào trưa ngày 30/4/1975 ngay trước tượng đài thủy quân lục chiến Việt Nam, mất lúc 56 tuổi.
2. Chuẩn tướng Trần Văn Hai tư lệnh sư đoàn 7 tại căn cứ Đồng Tâm, Mỹ Tho, tuẫn tiết bằng thuốc độc vào chiều 30/4/1975, mất lúc 50 tuổi.
Nguyễn Viện - 50 năm
Cũng tò mò muốn xem xem có gì hay?
Nhưng quả thật thất vọng qua màn hình VTV.
Các diễn văn đều cũ và công thức như từ hồi nào đến giờ.
Tường thuật diễu hành thiếu chuyên nghiệp. Lộn xộn và không thấy hoành tráng như lời đồn.
Bông Lau - Chiến đấu giờ thứ 25
Hình hai người lính Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) vẫn chưa buông súng đầu hàng đi trong doanh trại hoang vắng của phi trường Tân Sơn Nhứt sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Người cầm súng đại liên M60 bị thương nơi mặt. Có lẽ lúc này họ chưa nhận được lịnh đầu hàng và bỏ súng?
Theo cuốn sách “Black April” của George J Veith biên khảo rất công phu, thì Tướng Nguyễn Văn Toàn là một tướng thiết giáp tham mưu giỏi đã giàn quân ở mặt trận Phan Rang và Xuân Lộc trong đó có Sư đoàn 18 dưới quyền của ông. Tướng Toàn đã bố trí các lực lượng còn lại của VNCH để bảo vệ thủ đô và quyết sống mái qua từng khu phố của Sài Gòn nếu Cộng quân tiến vào. Nhiều xe tăng của Việt Cộng đã bị bắn cháy ở vòng đai Sài Gòn và trước đó ở Thủ Đức.
Lâm Bình Duy Nhiên - Đặc xá 8.000 phạm nhân, nhưng không có tù chính trị nào!
Để đánh dấu 50 năm sự kiện 30/4/1975, Chủ tịch nước Việt Nam, ông Lương Cường đã ký quyết định đặc xá cho 8.055 phạm nhân đang chấp hành án phạt tù và 1 người đang được tạm đình chỉ chấp hành án phạt tù.
Đặc biệt, Đỗ Anh Dũng (Cựu Chủ tịch HĐQT Tân Hoàng Minh), Nguyễn Nhân Chiến (cựu Bí thư Tỉnh ủy Bắc Ninh), Nguyễn Tử Quỳnh (cựu Chủ tịch UBND tỉnh Bắc Ninh) cũng có tên trong danh sách đặc xá đợt này.
Tuy nhiên, trong số đó không có một tù nhân chính trị nào được đặc xá cả!
Thanh Hằng - VTV không chê không được
Xem truyền hình trực tiếp lễ diễu binh, mình ngơ ngác. Vì hôm nọ mạng xã hội còn xôn xao toàn giai xinh gái đẹp tham gia, mà sao hôm nay nhìn ai cũng xấu, méo mó, nhiều chỗ, người đen như than Quảng Ninh.
Lát sau mới thấy cả làng mạng chửi VTV vì quay kém, mới hiểu. Chứ không mình lại tưởng nhiều khối từ châu Phi đang tiến về lễ đài.
Một sự kiện tầm quốc gia mà để thế thì không thể chấp nhận được, và người phụ trách rất đáng “trảm”!
Nguyễn Thông - Dốt như VTV
Đài truyền hình quốc gia - VTV trình độ không bằng đứa cầm loa mo cau thôn làng.
Tôi vô tình bật tivi (lâu nay tôi không xem, đỡ tốn điện), gặp ngay chương trình "Bật mí bí mật" trên kênh VTV3 (lúc này vẫn đang phát).
Cậu dẫn chương trình (giọng Nam) hỏi mấy cựu chiến binh tham gia game: "Ai là người đọc tuyên bố đầu hàng trưa 30.4: Dương Văn Minh, Nguyễn Văn Thiệu, NGUYỄN Văn Hương?"
mercredi 30 avril 2025
Phêrô Nguyễn Văn Khải - Nhân ngày 30 tháng Tư: Nói với các em và các cháu
Ông bà nội mình chết sớm, bố và các cô chú ở với nhau và lặn lội nuôi nhau từ lúc bố chưa lấy mẹ.
Đầu năm 1975 chú Điệp thi vào Chủng viện Phát Diệm. Đậu! Chưa kịp làm thủ tục để về Tòa Giám Mục học thì nhà nước bắt đi bộ đội. Thế là hết tu!
Bấy giờ ai cũng biết đi thì có về thì chưa biết có hay không, nên mỗi lần tiễn ai đi lính thì mọi người thân quen đều khóc như mưa!
Văn Công Hùng - Ghi chép ngày 30.04.2025
1. Tràn ngập báo chí từ viết, mạng tới truyền hình, phát thanh và đặc biệt là mạng xã hội sáng nay là tin lễ kỷ niệm 50 năm. Sạ thu sạ thu. Đoạn đầu nhà cháu đã rơi nước mắt, cái hoạt cảnh "Màu hoa đỏ" có bà mẹ đi tìm con ấy ạ.
Diễn văn của ông Tô Lâm có những câu: "Triển khai mạnh mẽ chính sách hòa hợp, hòa giải dân tộc với tinh thần chúng ta đều mang dòng máu Lạc Hồng, đều là anh em ruột thịt, "như cây một cội, như con một nhà"".
"Đến nay, Việt Nam đã có quan hệ ngoại giao với 194 nước là thành viên Liên hợp quốc; xây dựng các mối quan hệ hợp tác, đối tác chiến lược, đối tác chiến lược toàn diện với tất cả các cường quốc trên thế giới, trong đó có Mỹ và năm 2025 cũng là năm kỷ niệm 30 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam - Mỹ".
Chứng minh cho hòa hợp rõ nhất: Trên khán đài anh Ba ngồi cạnh anh Tư.
Phan Nguyên - Sân trường thuở bé
(Để nhớ về một nạn nhân chiến tranh mà mình quen biết. Nhân ngày 30/4. Bài đã cũ, xin mời bạn nào chưa đọc ...)
Cứ giờ ra chơi là nó chạy một vòng quanh sân trường, chạy thong thả từ đầu sân đến cuối sân và bảo mình đứng chờ.
Sân trường rải sỏi rộng khắp với hai hàng cây Phượng Vỹ tỏa bóng mát, lung linh nắng trên những mái đầu trẻ thơ nô đùa ầm ĩ. Cứ đúng mười giờ sáng, tất cả các lớp xếp hàng từng cặp học sinh rồng rắn theo thầy cô ra sân để "xổng chuồng", để chạy nhảy hò hét.
Gọi là giờ ra chơi.
Đỗ Duy Ngọc - Những ngày cuối tháng Tư 1975
Bỗng dưng tìm được những trang viết này trong một cuốn sổ. Cuốn sổ bị bỏ quên im lìm trong một góc tủ mấy chục năm. Tui cũng không còn nhớ mình đã viết những trang viết này. Những hàng chữ vội vã ghi chép lại những ngày cuối cùng của Sài Gòn. Đăng lại ở đây để nhớ về những giây phút chót của miền Nam, của một Sài Gòn đã không còn tên cũ.
NHỮNG NGÀY CUỐI THÁNG 4.1975
Đó là những ngày cuối cùng. Cuối cùng của một nhà nước, một chế độ, một quốc gia. Lúc đấy hắn chưa nghĩ được điều đó. Hắn chỉ nghĩ Việt cộng lúc này đánh rát quá. Đánh tới tận Long Khánh rồi.
Hắn thấy có người ra đi. Đã có một vài nhà bỏ trống. Có tiếng súng ậm ì lác đác. Hắn chẳng biết làm gì. Loanh quanh. Hàng ngày hắn không đến trạm xe chờ chở đến nơi làm việc nữa. Hắn bỏ việc.
Lê Xuân Nghĩa - Khôn như Pu thì quê tôi nhốt hết rồi
Putin đề nghị một lệnh ngừng bắn trong 72 giờ. Cụ thể từ ngày 08-11/05, trùng với thời gian Nga tiến hành diễu binh mừng chiến thắng phát-xít trên Quảng trường Đỏ.
Đây chẳng có sự tử tế chút nào, ngoài việc Putin bất lực trong việc bảo vệ không phận của Nga. Điều này mâu thuẫn với việc Putin cố tình khoe khoang sức mạnh cơ bắp, thông qua ngày chiến thắng phát-xít.
Tất nhiên Ukraine bác bỏ với lý do cực kỳ thuyết phục, khi Ngoại trưởng Ukraine nói rõ rằng “Nếu muốn ngừng bắn thì ông ta có thể ngừng bắn ngay bây giờ. Nhưng tại sao lại phải đến ngày 8/5 và chỉ là 3 ngày mà không phải là 30 ngày?”
Lê Nguyễn - Người 50 năm cũ, hồn ở đâu bây giờ
Chiều nay, bỗng dưng người bạn thân thiết của tôi, luật sư Trần Quốc Khánh, đăng tải một “phóng sự ảnh” với tiêu đề “Những CON NGƯỜI thuộc về 50 năm trước…”.
Cũng chỉ là những hình ảnh kỷ niệm với người thân, với bạn vong niên, với những phận người chìm nổi sau một cuộc đổi đời, song mang lại cảm xúc nhiều nhất là hình ảnh những người thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa.
Sau tháng 4.1975, họ bị buộc phải rời bỏ các ngôi làng phế binh mà chính quyền cũ cất cho họ và gia đình, như sự đền đáp phần nào những hy sinh, mất mát của họ. Và từ đó, họ lăn thân vào xã hội - đúng hơn là dưới đáy xã hội - kiếm sống với một cơ thể đầy thương tật. Bán vé số, đánh giày, thậm chí xin ăn để kéo dài những ngày tàn, đồng thời giữ vững nhân cách những con người còn có phẩm giá làm người.
Phan Hân - Tổ quốc ở đâu trong thông điệp?
Bài phát biểu cỡ sự kiện 50 năm này là phải thông qua Bộ Chính trị, duyệt tới duyệt lui cả chục lần. Vì xét ở mặt nào đó, nó cũng là thông điệp mà đảng, chính quyền muốn tuyên truyền thông qua dịp Đại lễ cực kỳ quan trọng.
Thế là Tổng Bí thư bèn đọc một bài hơn 20 phút hoàn toàn cũ kỹ, sáo rỗng, không có gì có thể gọi là thông điệp! Không có gì mới mẻ. Chắc ý của mấy ổng là: Tụi tao cũng hông có gì mới để nói đâu!
Tiếp theo tới ông tướng gì đó quên mất tên lên phát biểu. Nghe ổng mở đầu đại ý "mười mấy tuổi tôi đã đi bộ đội..." thấy ấn tượng ngay!
Thái Vũ - 30 tháng Tư, bao nỗi đoạn trường
Người Công Giáo chúng tôi có một ngày Lễ gọi là Lễ Cầu Hồn, nằm trong tháng 11 là tháng Cầu Hồn. Ngày Lễ này là cầu nguyện cho những linh hồn người đã qua đời. Riêng với tôi, và rất nhiều người như tôi, còn một ngày lễ cầu hồn khác.
Đó là ngày 30/4. Ngày xem như là cái mốc khởi đầu cho một đoạn trường đau khổ chết chóc của toàn dân miền Nam.
Đoạn trường vượt biên, vượt biển, vượt rừng, chết vì đói, vì khát, chết vì hải tặc, vì sóng bão, vì bệnh tật, thậm chí chết vì cái gì cũng không biết vì có tin tức gì đâu. Như nhà tôi, lấy ngày giỗ bố làm ngày giỗ của chị cả mất tích khi tìm tự do.
Cù Mai Công - Tổng thống, đại tướng Dương Văn Minh : "Tùy anh em"
(Giờ G. ngày 30-4-1975 ở trận địa quyết liệt trước nội đô Sài Gòn)
Rạng sáng 30-4, tiếng bom đạn liên tục vang rền quanh vùng Ông Tạ. Nhà nào cũng khóa chặt cửa. Bác Hải cạnh nhà đập cửa nhà tôi, báo tin: “Hai bên đánh nhau lớn lắm ở Bảy Hiền, Lăng Cha Cả”. Hai nơi này cách khu trung tâm Ông Tạ vài trăm mét.
Cách nhà tôi một căn là nhà ông bà Vinh, con ông bà cụ chánh Kiểm, từ rạng sáng 30-4-1975, tiếng cầu kinh cả gia đình cất lên to hơn mỗi khi có tiếng pháo vang rền gần đó…
Từ chiều 29 cho đến sáng 30-4, đạn pháo kích đổ xuống phi trường Tân Sơn Nhứt dồn dập hơn. Bom rơi đạn lạc. Đã có người chết khi ở gần hẻm 158 Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), cách nhà tôi chừng trăm mét (nay là con đường nhỏ cặp bờ kè kinh Nhiêu Lộc).
Võ Xuân Sơn - Cường quốc hiện đại
Hôm nay, anh Lâm Minh Chánh, bạn tôi, đi máy bay kể lại, mới biết là cái nhà ga T3 của sân bay Tân Sơn Nhất chưa có xong, nhưng vẫn cứ đón nhận khách ở đó, gây khó khăn cho khách.
Ở Việt Nam thì chúng ta thường thấy cảnh đó mà. Không biết có phải là bệnh “Lập thành tích chào mừng” không, hay các anh chị ấy chạy chỉ tiêu, làm hài lòng sếp như anh Chánh nói?
Gần đây chúng ta chứng kiến vụ cao tốc. Hàng loạt cao tốc được cho là hoàn thành và đưa vô sử dụng, nhưng lại không có trạm nghỉ, trạm dừng. Làm cho bà con không có chỗ “xả nước cứu thân”. Hoặc gây ra bao tai nạn như cái cao tốc gì ở Nghệ An hay đâu đó.

















