lundi 22 novembre 2021
dimanche 21 novembre 2021
Lê Dũng - Biên giới của văn chương
Kể từ thời Hai Bà Trưng đến nay, chúng ta có gần hai ngàn năm hận thù với người Hán.
Kể từ 1858 đến nay, chúng ta có 163 năm căm ghét thực dân Pháp xâm lược.
Và kể từ 1955 đến nay, chúng ta có 66 năm lên án gót giày đế quốc Mỹ giày xéo quê hương.
Nguyễn Mỹ Khanh - Góp ý nhỏ xíu gởi các anh chị phụ trách lễ tân chính phủ
1/ Lễ tưởng niệm đồng bào mất vì Covid đã diễn ra trong không khí trang nghiêm xúc động. Đơn vị tổ chức, tổng đạo diễn đã đưa ra một kịch bản cầu truyền hình/ hình thức tối giản, sang trọng với tông đen-trắng.
Từ cách tạo không gian từ khu vực trước cổng Dinh Độc Lập, không gian bên trong sân - nơi diễn ra lễ tưởng niệm với ghế bọc đen, cho tới cách trang trí sân khấu, trang phục người tham dự, những bó hoa trắng nhỏ… Tất cả đều chỉn chu, mực thước, tinh tế.
Tôi thích cách sử dụng ánh sáng, tiết chế màu sắc. Chỉ dùng hai màu trắng xanh, đánh lu, dịu, kết hợp khói, tạo ra background tựa bức màn sương khói, vừa che vừa chia không gian giữa phần sân khấu nghi thức lễ và phần lư hương tưởng niệm sâu phía trong. Màn sương khói này tạo trong lòng tôi cảm xúc lãng đãng ranh giới âm dương, linh hồn những người đã khuất như đang ẩn hiện sau bàng bạc khói sương đó.
Bùi Tuấn Lâm - Tự sự của « Thánh rắc hành »
Thời tới đỡ không kịp là có thiệt nghen quí zị.
Móa, tự nhiên đang yên đang lành, đùng một cái lên báo cả thế giới. Mà có phải là làm được gì ghê gớm đâu, chỉ có việc Rắc Hành vào tô bún bò thôi chứ có phải cái quỷ gì đâu.
Thiệt tâm hôm qua đến giờ cũng nhiều anh chị em cô bác hỏi thăm, người thì động viên, người thì ủng hộ, và cũng nhiều người lo lắng cho mình.
Bùi Chí Vinh - Suy nghĩ về anh hùng và bạo chúa
BCV : Trong khi tượng đài anh hùng Trần Hưng Đạo bị dời lư hương thì xác các bạo chúa trên thế giới vẫn bất di bất dịch...
SUY NGHĨ VỀ ANH HÙNG VÀ BẠO CHÚA
Bạo chúa hoàn toàn khác anh hùng
Tần Thủy Hoàng chết đi bắt chôn theo cung tần mỹ nữ
Bắt quân đội, thần dân chất của cải đầy lăng
Và bắt những kẻ chứng kiến thành oan hồn uổng tử
Huỳnh Ngọc Chênh - Cát Linh Hà Đông
Sáng nay, ngày đầu tiên tàu đường sắt trên cao chạy ngang qua nhà tui bán vé, lại đang rảnh nên muốn làm một chút trải nghiệm trên con tàu hiện đại nhất Việt Nam và lãng phí tiền nhất thế giới. Mười lăm kilomet mà ngón gần hết 1 tỉ đô la, xây dựng kéo dài hơn 10 năm gây ra bao nhiêu tổn thất, mới chạy được.
Vé lên tàu 10 ngàn đồng để đi từ trạm Thượng Đình về Cát Linh. Cô bán vé còn gài tui, hỏi chú có mua vé về không, tui nói để khi về tính.
Công bằng mà nói thì các trạm dừng sạch sẽ, có thang cuốn đi lên, có cả thang máy cho người tàn tật (nhưng chưa đưa vào sử dụng).
Mai Bá Kiếm - Nguyễn Thị Kim Tiến vẫn là « thầy thuốc nhân dân », hic !
Bà Nguyễn Thị Kim Tiến đã bị Bộ Chính trị kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo, đồng thời miễn nhiệm chức vụ Trưởng Ban Bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương!
Bà Kim Tiến bị miễn nhiệm chức Bộ trưởng Y tế lúc 60 tuổi (không là ủy viên Trung ương) do quá tuổi chứ không vì bị kỷ luật.
Theo truyền thống, cứ bộ trưởng Y tế về hưu sẽ làm Trưởng Ban Bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương.
Trần Thị Sánh - Tôn vinh hoa hậu thì đúng hơn…
Liên hoan phim Việt Nam tối qua giống như Lễ tôn vinh hoa hậu, á hậu.
Cứ một chính khách, đạo diễn hay diễn viên gạo cội lại được khoác tay một em hoa hậu, á hậu cao lênh khênh, son phấn lòe loẹt quá mức cần thiết, váy áo dài lượt thượt.
Có cô còn có cả vạt váy đằng sau như cái đuôi, lại đi giày cao gót 20 phân nữa, thành thử cô nào cũng cao hơn ông đi cùng cả cái đầu, nhìn rất phản cảm, như nàng Bạch Tuyết và chú Lùn, chả ra làm sao …
samedi 20 novembre 2021
Hương Nguyễn - Tiếp tục sai lầm…
1) Đêm qua, dân Sài Gòn xuống đường thật đông để tưởng niệm hơn 23 ngàn đồng bào chết đau đớn trong dịch cúm Tàu. Tôi tôn trọng sự tưởng niệm này. Nhưng dưới con mắt của một bác sĩ, tôi thấy mọi người lại tiếp tục sai lầm.
2) Tưởng niệm người đã mất...Tưởng nhớ trong trầm mặc, đau đớn, lặng lẽ và sâu lắng. Ai đã từng mất người thân, sẽ biết rằng nỗi đau này giằng xé nhiều năm dài đăng đẳng, có khi suốt đời...
Nếu không có dịch, thì mọi hình thức đánh trống khua chiêng để gióng lên sự kiện gì đó còn có thể bỏ qua được. Còn ngay thời điểm này, khó lòng chấp nhận.
Lưu Nhi Dũ - Tử vong, hy sinh và hối tiếc
{Suy nghĩ sau đêm tưởng niệm đồng bào ta tử vong vì Covid-19}
23.578 là số ca tử vong vì Covid-19 ở nước ta - đó là số liệu mới nhất tính đến chiều tối 19-11. Theo quan điểm chính thống của nhà nước, trong số những linh hồn đó có linh hồn là hy sinh, có linh hồn bị tử vong (chết).
Nhưng điểm chung là tất cả những linh hồn này đều bị chết vì virus SARS-CoV-2, cũng là tác nhân gây ra cái chết cho hơn 5 triệu người trên toàn thế giới tính đến hôm nay. Và hiện mỗi ngày trên thế giới vẫn còn hơn 8.000 ca tử vong vì SARS-CoV-2. Họ là những người tử vong vì Covid.
Hồi tôi ở chiến trường K, có thằng đánh nhau chết, dẫm mìn chết. Đi cải thiện té từ trên cây sầu riêng cao ngất chết, đi hái cà phê đạp mìn hay bị địch phục bắn chết. Đi ra suối bắt cá gặp lũ hay bất cẩn rơi xuống sông suối chết; sốt rét, sốt ác tính chết… đều được phong liệt sĩ. Nếu căng cứng theo nguyên tắc, có thằng liệt sĩ, có thằng tử sĩ nhưng đồng đội với nhau ai nỡ…
Ngô Nguyệt Hữu - Lẽ ra…
1. Lẽ ra, lãnh đạo thành phố không nên phân biệt dân với dân.
Thành phố vật vã trong đại dịch, người giàu cũng mất người nghèo cũng mất, đâu cũng cũng là dân nước mình.
Thành phố nếu rộng rãi đã quyết, “Tất cả các hộ dân trên địa bàn thành phố sẽ nhận được hỗ trợ…”.
Lê Huyền Ái Mỹ - Sau đêm tưởng niệm…
Đêm tưởng niệm đồng bào mất vì Covid-19, có lẽ cái giây phút tắt đèn, thắp nhang, gõ một hồi chuông và hồi hướng về những người đã khuất rồi qua màn hình, chấp chóa những con tàu nằm nơi bến cảng, tiếng còi kéo liên hồi; với tôi, đó là hai giây khắc lòng mình lắng lại.
Những con đường hoang vắng, những đứa trẻ mồ côi, những giọt nước mắt lặng rơi và những đoàn người đổ về thành phố, trợ lực, san sẻ… cùng âm thanh của tiếng chuông trôi theo dòng hoa đăng.
Và tiếng còi tàu từ bến cảng.
Đỗ Duy Ngọc - Lễ tưởng niệm đồng bào đã tử vong vì dịch bệnh
Đêm hôm qua 19.11, thành phố đã tổ chức Lễ tưởng niệm đồng bào, chiến sĩ đã tử vong vì dịch. Đó là việc cần làm nên làm và phải làm.
Hàng chục ngàn người đã chết, biết bao gia đình đã tan nát, tổ ấm không còn. Biết bao đứa trẻ đã trở thành kẻ mồ côi, những hũ cốt xếp hàng lặng lẽ. Cơn đại dịch đã khiến cho người dân trải qua một thời gian dài sống trong lo âu, sợ hãi và sang chấn tâm lý.
Cơn đại dịch cũng đã biến Sài Gòn xơ xác, bi thương suốt cả mấy tháng trường. Tất cả đang dần đi qua, rồi cũng sẽ đi qua. Nhưng nỗi đau vẫn còn lại, âm ỉ trong lòng mỗi người, bi thương vẫn tồn tại trong mỗi gia đình có người chết trong cơn đại dịch.
vendredi 19 novembre 2021
Thái Hạo – Xin lỗi…
xin lỗi
tôi không thể tắt đèn
để đốt lên một ngọn nến tù mù trong đêm
những người đã chết oan đang cần ánh sáng để về nhà
Hoàng Nguyên Vũ - Tưởng niệm hơn 23.000 đồng bào, nghĩ về hàng triệu người trong cuộc mưu sinh tiếp theo
Tôi nhớ bạn, miệng có cái răng khểnh và rất hay cười. Thi thoảng chúng tôi ngồi café nói vài chuyện đời thường. Bạn ít nói lắm nhưng trên khuôn mặt lúc nào cũng vui vẻ và nhìn về mọi thứ với nguồn năng lượng tích cực.
Lúc Sài Gòn bùng dịch, chúng tôi thường gọi điện hỏi thăm nhau, mục đích cũng là kiểm tra nhau có còn tồn tại trước dịch bệnh hay không. Bạn nói rằng cứ yên tâm dịch bệnh sẽ qua nhanh thôi và còn nhiều việc phải làm ở phía trước.
Một ngày tháng Chín, tôi gọi, máy bên kia chuông vẫn đổ nhưng không thấy ai bắt máy. Ngày hôm sau tôi tiếp tục gọi thì máy không liên lạc được.
Tiểu Vũ - Lệ nào khóc người ra đi, lệ nào thương người ở lại
(Hôm nay Sài Gòn tưởng niệm các nạn nhân của đại dịch cúm Tàu, đưa lại tấm hình cũ hồi tháng 10 và vài dòng để nhớ về một Sài Gòn đau thương)
Một người đàn ông đạp xe rời Sài Gòn, trong mớ hành trang đơn giản của mình, có lẽ cây đàn guitare là tài sản lớn nhất. Và dường như âm nhạc là thứ có thể an ủi vỗ về những thân phận lưu dân sau những mất mát đau thương.
Tôi đoán rằng những ngày Sài Gòn bị phong tỏa, cung đàn tiếng nhạc của anh chắc sẽ nỉ non buồn tủi lắm.
Hoàng Hải Vân - Xin tưởng niệm, không chỉ 23.400 đồng bào…
Hôm nay cả nước cùng thắp nến hoặc rung chuông tưởng niệm 23.400 đồng bào đã qua đời vì đại dịch. Đó là con số đồng bào bị nhiễm dịch qua đời được ngành y tế thống kê.
Chúng ta cầu mong hương hồn những đồng bào không may qua đời đươc yên nghỉ và siêu thoát. Chúng ta bày tỏ lòng thương xót đến người thân của họ, đến những em bé mồ côi.
Nhưng còn vô số những đồng bào bị những căn bệnh khác không có cơ hội được cứu sống, vì sự phong tỏa cực đoan của chính quyền nhiều địa phương khiến cho họ không thể được đưa đến bệnh viện để điều trị.
Nguyễn Thông - Rằm
Hôm nay rằm tháng Mười ta. Tuy rằm này không "nổi tiếng" như các rằm tháng Giêng, tháng Bảy, tháng Tám, nhưng nó có ý nghĩa như lời nhắc nhở, rằng sắp hết năm rồi.
Lại sắp Tết rồi. Lại... Thế sự du du nại lão hà (việc đời dài dằng dặc đi mãi mà ta già rồi, biết làm chi đây).
Vẫn biết dòng "sông" thời gian trôi cực kỳ ổn định nhưng có cảm giác gặp cơn dịch dã, nhoắng cái đã hết năm. Thậm chí có khi ta không kịp biết tuần này tháng kia đã vụt vào dĩ vãng như thế nào.