dimanche 4 mars 2018

Nguyễn Thế Thịnh - Có lẽ nào như thế Bộ Thiện ơi ?



Mình thực sự không hiểu vì sao, suốt bao nhiêu năm nay đất nước lên đồng vì lễ hội, lễ hội nào cũng tranh giành, cướp giật. 

Bao nhiêu năm nay đất nước thờ cúng từ con rắn, con cá chép cụt đuôi bơi vòng vòng, con bê sinh ra dị dạng thừa một chân... Đất nước sùng tín một bà già mù, một ông già không biết chữ chữa bệnh bằng múc nước giếng cho uống, dẫm đạp lên người... 

Một đất nước thi nhau làm bánh khủng, rượu khủng dâng ông này bà nọ trong lúc vẫn xin gạo cứu đói cho dân. Một đất nước thế mà nó vẫn đương nhiên tồn tại, không những thế, ngày một rầm rộ hơn. Chuyển hẳn sang buôn thần bán thánh. 

Một đất nước mở ti-vi ra chỉ thấy thi người đẹp các kiểu, thi hát hò các kiểu... Ước mơ của giới trẻ chỉ là bước chân vào showbiz, nơi có nhiều chân dài bán dâm, bụng bự ấu dâm, nơi trai yêu trai gái yêu gái, nơi thay người tình, thay chồng thay vợ nhanh hơn thay tã lót.

Một đất nước mà karaoke kiểu kẹo kéo tràn ngập, mở mắt là "Đắp mộ cuộc tình..."

Vậy thì sinh ra cái Bộ Văn hóa với bao nhiêu quan chức, bao nhiêu chuyên viên cao cấp, bao nhiêu giáo sư, tiến sĩ giữ chức này chức khác với cả hệ thống từ trung ương đến địa phương, họ làm gì?

Nghĩ đi nghĩ lại họ chỉ làm được mỗi chuyện: Cấm. Mà hình như chỉ cấm mỗi chuyện hát bài hay thì phải.

À không, họ còn làm được một việc nữa là gửi công văn hỏa tốc báo tin mẹ bộ trưởng mất. 

Những người làm việc trong Bộ này có còn liêm sỉ không?

Hỏi xong mới giật mình, lẽ nào họ muốn để dân ngu muội như thế? 

Nếu muốn như thế, thì sẽ có một ngày, dân sẽ theo một người nào đó xưng thánh, vậy là xong!

Nếu không phải thế thì sao ông Thiện vẫn yên vị ghế Trưởng bộ?

FB NGUYỄNTHẾ THỊNH 04.03.2018

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire