(Gởi
những người bạn Sài Gòn ngày xưa)
Những
người muôn năm cũ, Hồn
ở đâu bây giờ ? (VĐL)
Một
ngày đầu tháng Tư (2001), tôi lên phi trường Charles de Gaulle đón một người
bạn từ Việt Nam qua. Trên xe về Paris, anh ta hỏi : Cậu có nghe tin về Trịnh Công
Sơn (TCS) ? Tôi gật đầu : mấy hôm trước, có người gọi dây nói cho hay Sơn vừa
từ trần.
Anh
bạn nói đám tang Sơn rất đông. Người ta ở đâu đổ về như kiến, chật cả đường
phố. Quen có, lạ có. Không đủ chỗ đặt vòng hoa phúng điếu. Tôi nói với ông bạn
: Như vậy, cái xứ của ông vẫn còn văn minh, vẫn còn thuốc chữa.
Đó
là cái tin lạc quan nhất về Việt Nam mà tôi được nghe từ nhiều năm nay.
Dostoievski nói : Cái đẹp sẽ cứu vãn nhân
loại. C’est la beauté qui va sauver le monde. Bỏ công ăn việc làm , đến
tiễn đưa một thi sĩ - TCS trước hết là một thi sĩ, tác phẩm TCS là những bài
thơ phổ nhạc - chứng tỏ người ta còn nghĩ đến cái đẹp, người ta còn có tâm hồn.