Ghi chép trong tâm bão dịch Covid-19
09.09.2021 (đã tròn 5 năm)
Hệ thống chuyên chính vô sản cường quyền quyết trừng trị tiếng nói trái chiều, mặc dù đang lúc dịch dã lấn bấn bận bịu.
Họ giao cho viện kiểm sát cấp huyện, mà lại dạng địa phương vùng sâu vùng xa không mấy ai biết, là huyện Thới Lai ở thành phố Cần Thơ, truy tố nhóm Báo Sạch của Trương Châu Hữu Danh, Trung Bảo… Về tội “tất cả các thông tin đăng trên Báo Sạch đều là tiêu cực, phủ nhận hết mọi kết quả, thành tựu đạt được từ trước đến nay của đất nước, địa phương”.
Địa phương mà họ đề cập tức là thành phố Cần Thơ và cụ thể là huyện Thới Lai. Cáo trạng của viện kiểm sát huyện cho rằng “Danh và đồng bọn đăng tải nhiều bài viết thiếu tính xây dựng, mang ý nghĩa tiêu cực trong nhiều lĩnh vực, nhiều vấn đề của xã hội, của chế độ, của hệ thống chính trị đất nước…”.
Đọc xong mẩu cáo trạng lên án Báo Sạch trên báo mậu dịch, ông hàng xóm nhà tôi nửa đùa nửa thật bảo mấy cụ Nam Cao, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng của văn học hiện thực phê phán rất may mắn được sống thời thực dân Pháp. Nó tàn ác bóc lột nhưng con người còn được mở miệng, viết lách nọ kia, chứ nếu sống vào thời này thì toi, đi tù hết. Báo sạch báo bẩn cũng không có đất sống, chỉ có chỗ cho báo nịnh, báo hại. Nói xong thở dài sườn sượt.
10.09.2021
Theo báo Tuổi Trẻ, thành phố Vũng Tàu sáng nay ban hành quy định người dân muốn đi cấp cứu (bệnh tật, tai nạn…) nhất thiết phải xin phép chính quyền địa phương phường xã. Chính quyền xem xét, nếu thấy thật sự cấp thiết, kiểm tra đúng như khai báo yêu cầu, thì mới cấp phép cho đi. Tự dưng chức chủ tịch phường xã có giá hẳn.
Nhà báo Đoàn Khắc Xuyên viết trên phây búc: “Hôm trước quy định tuổi trên 65 không được chích vắc xin, nay lại yêu cầu ai trên 65 dù đã chích đủ 2 mũi vẫn không được ra đường. Cc”.
Một bé trai 9 tuổi ở quận Thanh Xuân, Hà Nội học trực tuyến bị điện giật chết. Lý do lãng nhách, đang học thì ông bố (hướng dẫn con học) bận chút việc đi ra ngoài. Em bé tạm ngưng trực tuyến, không có ai coi sóc, tiện tay cầm chiếc kéo nghịch chọc vào ổ điện, bị điện giật, không cứu được. Quá buồn.
Cũng vụ học trực tuyến, bà bạn Minh Huệ ở Hà Nội kêu trời, giời ạ, vừa học buổi đầu tiên thì đường truyền đã nghẽn, chập chờn lúc được lúc không. Bà cháu tao đang đánh vật với món trực tuyến khốn khổ đây.
10.09.2021
Cao Tự Thanh gọi điện hỏi thăm, mày đã được tiêm vắc xin chưa. Mình thưa với hàn nho, rồi. Loại gì? Già nên được mũi Moderna. Mình nhại bài "Nữ dân quân miền biển" của nhạc sĩ Văn Lưu thời chống Mỹ hát cho y nghe, câu “Chúng ta đây là nữ dân chài/Tuổi chúng ta vừa tròn đôi mươi” thành “Chúng ta nay tuổi đã cao rồi/Chích vắc xin chỉ thích mô đẹc na”.
Y bảo thế thì được, mày nhớ nói với vợ con mày, không tiêm thì thôi, còn đã tiêm thì chớ có tiêm vắc xin tàu. Những Sinopharm, Sinovax, VeroCell, vê rô xiếc, đám nhập về chúng ca ngợi thế nào mặc mẹ chúng, mình đ*o chích. Đù mẹ chúng nó, tao cả đời nghiên cứu về tụi Tàu, tao biết. Xét về sự giỏi và độ mưu mẹo thâm hiểm nham hiểm thì thằng Tàu nhất thế giới, ai dám đảm bảo vắc xin mà nó "ưu tiên" cho dân mình, nếu chích vào sẽ không bị vô sinh, tịt đường sinh đẻ, có khi hậu quả phải sau vài chục năm mới biết.
11.09.2021
Trên trang thông tin điện tử của Hội đồng Lý luận trung ương, ông Tạ Ngọc Tấn giáo sư tiến sĩ, Phó chủ tịch hội đồng có bài "Một số vấn đề lý luận và thực tiễn về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam" của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng”.
Trong đó giáo sư Tấn ca ngợi “như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phân tích, những cuộc khủng hoảng tài chính, năng lượng, sự khai thác cạn kiệt tài nguyên thiên nhiên, những phong trào phản kháng của quần chúng nhân dân bùng nổ mạnh mẽ ở Mỹ và các nước phương Tây như phong trào “99 chống 1”... đã chứng tỏ bản chất của chế độ tư bản chủ nghĩa là chế độ thống trị của số ít giàu có. Và những thứ tự do, dân chủ mà họ vẫn rêu rao vẫn chỉ là lớp son phấn che phủ cho thực chất chuyên chế của những tập đoàn tư bản độc quyền”.
Coi xong, ông hàng xóm nhà tôi cười chua chát, buông câu gọn lỏn “đến khổ với mấy bố lý luận”. Hỏi sao khổ, ông nói giờ mà vẫn công thức “son phấn che phủ”, khác gì lâu nay các bố tiền bối vẫn chê tư bản giãy chết, phồn vinh giả tạo, dân chủ giả hiệu, dùng nó suốt bao năm để lừa mị. Đang dịch dã sống dở chết dở mà vẫn lú lẫn cổ hủ kiên định với thứ đồ bỏ ôi thiu rác rưởi ấy được thì chả hiểu các bố là người hay ma.
Ông Tấn lú, tôi chả lạ gì, học trước tôi một khóa (K16) Văn khoa Tổng hợp Hà Nội. Trước kia cũng giỏi, mà sao lại đổ đốn lú lẫn thế không biết.
13.09.2021
Bọ Lập (nhà văn Nguyễn Quang Lập) từ đất thép Củ Chi kêu vọng trên phây búc, than thở tình trạng ngăn sông cấm chợ kiểu mới đang hại chính ổng. Chả là mấy năm trước, bọ chuyển nhà lên Củ Chi ở để nuôi chim yến (chắc lại do lão Võ Đắc Danh hay ai đó mách nước chỉ đường). Yến thấy có vẻ triển vọng, nhưng sức bọ thì xuống dần.
Gặp lúc dịch, chính quyền ban lệnh cấm đi lại, vận chuyển; síp pơ (shipper) bị cấm hành nghề, nên thuốc men cũng khó, không sao đem từ nội đô lên Củ Chi. Bọ Lập than: “Các ông không mở cửa, cứ cấm dân ra đường, thì ít nhất cũng phải cho shipper hoạt động liên quận huyện, thông thương một chút chứ. Nếu không, người bệnh không có thuốc, thì chết mất, Sài Gòn ơi”.
Báo chí mậu dịch đăng tin ở thủ đô Hà Nội lực lượng kiểm soát bắt được vụ một chiếc xe tải đông lạnh khóa cửa kín mít, nhưng khi mở ra thấy bên trong giấu nhét 15 người. Tài xế và những “người đông lạnh” đều khai chỉ cốt đi qua chốt, không thì chả cách nào lọt được. Thằng con tôi bảo hệt vụ xe tải đông lạnh ở Anh, chỉ có điều bên ta chưa có người nào chết.
Nghe nó nói, lại nhớ ngày 15 tháng 7 vừa rồi ở Quảng Ninh, chốt phòng chống dịch đầu cầu Bạch Đằng cũng bắt được 4 người định trốn qua, nhưng không phải xe đông lạnh, mà xe chở lợn. Xe tải chở mấy chục con lợn về Quảng Ninh, anh em canh gác thấy nghi, trèo lên túm ngay được 4 công dân nằm lẫn với lợn. Trang thông tin điện tử của Bộ Y tế tường thuật vụ này: “Chiếc xe tải chở 50 con lợn thịt vào Quảng Ninh, được 4 người đàn ông chui vào đấy để trốn qua chốt”.
Đọc xong buồn quá. Con người đã bị coi, hoặc đành tự coi mình là con vật, ngang bằng con lợn, như con lợn, để lách những quy định rất chằng chéo về chống dịch của nhà nước.
14.09
Nhà báo Huy Đức (Trương Huy San, Osin) viết trên phây búc: "Chống dịch chứ không phải chống lại con người. Quan chức cũng như bất cứ ai, phải đặt mình vào vị trí của những con người bị bắt nhốt lâu trong khu vực bị phong tỏa, nguồn sống cạn kiệt, dịch bệnh đe dọa, cái chết tới gần, thì mới hiểu tại sao lại có những người dám thách thức mạng sống của mình như thế".
Ông hàng xóm nhà tôi coi tivi về cái tin người trốn trong xe lợn, không chỉ vụ cầu Bạch Đằng, mà cả vụ chốt kiểm soát ở thị xã Đông Triều (cũng tỉnh Quảng Ninh) ngày 23.06 bắt được 5 xe chở lợn trong giấu cả thảy 20 người già trẻ gái trai, trốn lẫn vào đàn lợn để qua chốt, coi xong buông một câu: “Lúc này nhân cách bị đẩy xuống hạng dưới, người chỉ bằng con lợn, nhưng trước hết cần phải sống đã”. Nói xong thở dài.
Anh Nguyễn Thiện, bạn tôi, bảo nếu không đói và ngày mai không mờ mịt u ám thì chắc chắn không ai thèm “vượt biên” trốn về nhà, về quê hương trong thùng xe đông lạnh thiếu oxy hoặc xe lợn để bị khinh rẻ làm gì.
(Còn tiếp)
Ảnh tư liệu, 9.2021
NGUYỄN THÔNG 13.09.2026

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire
Remarque : Seul un membre de ce blog est autorisé à enregistrer un commentaire.