mardi 5 mai 2026

Lê Diễn Đức - Khi "Đại đế" chui vào boong ke


Tờ Financial Times cho hay suốt nhiều tuần nay Vladimir Putin hầu như sống và làm việc trong các boong ke ngầm, siết an ninh ở mức báo động đỏ vì lo bị ám sát và lo cả phản loạn từ chính nội bộ Nga.

Nghe mà thương!

Một con người từng được không ít “tín đồ” người Việt tung hô là “Sa hoàng thép”, “Đại đế Nga”, “người đàn ông khiến phương Tây run sợ”, giờ lại phải chui xuống lòng đất trốn drone và ngó trước ngó sau xem thuộc hạ có ai đổi phe không.

Phó Đức An - Ở Trung Quốc, trông giống Tập Cận Bình cũng không được!

Một người đàn ông ở tỉnh Sơn Đông quảng cáo bán hải sản và ốc xà cừ của mình trên Douyin (phiên bản TikTok của Trung Quốc) thì bị chạm ngoại hình với Tập Cận Bình. Kết quả là, tài khoản của anh ta bị hạn chế trên nền tảng này.

Anh ta bị cấm chỉnh sửa thông tin cá nhân trong 30 ngày. Tất cả ảnh tự chụp và ảnh đại diện cũng bị xóa khỏi Douyin.

Anh ta than vãn:”Đăng ảnh tự chụp cũng cấm?”

Lê Diễn Đức - Ukraina không quấy rối Nga bằng vài cái drone, mà đang phá thủng két sắt của Nga


Hôm qua ông Trump đứng ở Nhà Trắng lẫn lộn Iran với Ukraina rồi phán một câu xanh rờn rằng “Ukraina đã bị đánh bại về mặt quân sự”.

Nhưng đúng một ngày sau, Bloomberg tung ra bản tin như một cái tát thẳng vào miệng những kẻ đang vội viết cáo phó cho Kyiv: Các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái của Ukraina đã đẩy sản lượng chế biến dầu của Nga xuống mức thấp nhất kể từ năm 2009.

Xin nhắc lại: Thấp nhất kể từ năm 2009. Không phải một kho xăng cháy lẻ tẻ để tuyên truyền. Không phải vài clip drone bay cho vui mắt.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (25)


Cô Tư là chị của ba tôi. Dượng Tư ra Bắc khi cô đang mang bầu đứa con thứ năm. Cô ở lại vận động đấu tranh đòi thi hành Hiệp định Geneve, tiến tới tổng tuyển cử, theo sự phân công của tổ chức.

Dượng vừa đi thì cô bị bắt. Cô sinh con trong tù. Con được 10 ngày tuổi, có một người bạn tù được ra tù, cô nhờ người đó mang con ra ngoài nuôi giúp cô. Hai năm sau cô ra tù, không có manh mối nào để tìm được con.

Trong tù, cô và người bạn tù lấy một cái tên khác.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (24)


Cha tôi kết thúc cuộc đời ở tuổi 36. Vào một buổi sáng, trên bãi biển Diễn Thịnh.

Chúng tôi đứng ở bãi phi lao, không gần, không xa, đủ để tôi vẫn nhìn thấy cảnh diễn ra. Mẹ tôi nói: "Cha đấy con. Cha con là người vừa bị bịt mắt dải khăn đen kia!".

Sao tôi không biết chứ. Cha của tôi mà.

Cha giật dải khăn đen ra. "Tôi không có tội gì cả. Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm. Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm".

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (23)

Tứ “râu” người Hải Dương. Khi mới nhập học Đại học cùng tôi, chỉ cao gần 1,6 m, nặng 50 kg nhưng đá bóng rất giỏi.

Vào bộ đội, tôi và Tứ cùng trung đội. Nó ở tiểu đội 8, tôi tiểu đội 9. Tiểu đội nó có hai thằng sinh viên Đại học Cơ điện là Tứ và Dương "phỉ". Bao tội lỗi Dương "phỉ" gây ra, Tứ gánh hộ hết.

Dương đi chơi muộn giờ sinh hoạt. Tứ báo cáo: "Dương đưa người nhà ra ga Lương Sơn". Dương ngủ dậy muộn, lè phè chăn màn, Tứ khai: "Dương ốm hai hôm nay vẫn cố gắng đi tập".

Hoàng Nguyên Vũ - "Chặt chém"


Này thì ngày lễ nỡ chặt chém đĩa cơm những 35 nghìn cơ đấy!

Đại khái là thế này.

Đôi nam nữ đi du lịch bằng xe hơi ngày lễ. Đến một quán cơm bình dân, anh mở cửa cho chị xuống. Chị áo bó ngực ngắn quá rốn, quần đùi cao tới ngã ba. Chị bước sang chảnh vào quán, lạnh lùng như Xuân Lan trên sàn catwalk.

Anh chị gọi đĩa cơm ba món có đậu phụ dồn thịt, mắm chưng và cái gì ăn kèm nữa, đại khái gần 50 ngàn, chị thấy đắt nên chỉ lấy mỗi đậu phụ ăn để đẹp da giữ dáng diệt dục. Bớt ngược bớt xuôi thì còn 35 ngàn.

Văn Công Hùng - Ghi chép ngày 04.05.2026


1. "Khởi tố, bắt tạm giam tài xế vụ cháy xe ở cây xăng, 2 người chết"- Tất nhiên là việc phải làm ạ. Cho đến bây giờ, nhà cháu vẫn không lý giải nổi, tại sao lại có cái chết vô lý như thế?

Liên quan: "Hàng chục người nâng xe buýt để cứu người phụ nữ kẹt dưới gầm xe". Nạn nhân được đưa đi cấp cứu, tức là rất may ạ.

2. "Án mạng trong đêm, nghịch tử đâm mẹ chết, cha trọng thương"- Huhu nhẽ nó ngáo đá?

Liên quan: "Khống chế nghi phạm giết vợ và con nhỏ ở Tây Ninh".

lundi 4 mai 2026

Lê Học Lãnh Vân – Suy nghĩ đầu tiên về chuyến thăm Việt Nam của thủ tướng Nhật Bản Takaichi Sanae

 

Tôi hoan nghênh chuyến thăm Việt Nam của thủ tướng Nhật Takaichi Sanae, hoan nghênh cách ứng xử cùng chương trình làm việc của bà.

Theo dõi chương trình làm việc của hai thủ tướng Việt, Nhật tại Việt Nam, tôi có các cảm nhận sau :

1) Chuyến đi này của bà thủ tướng, cùng chuyến tiếp theo của bà tới Úc, cho thấy mối quan tâm vào chương trình và chính sách ngoại giao Tầm nhìn Ấn Độ - Thái Bình dương Tự do và Rộng mở (FOIP). Chương trình này được khởi xướng bởi cố thủ tướng Abe Shinzo và được kế thừa một cách rõ rệt bởi bà Takaichi Sanae.

Mai Quốc Ấn - FOIP là gì

 

Bà Takaichi Sanae đã về nước nhưng có những chi tiết rất thú vị vẫn còn đó.

Từ khi trở thành Thủ tướng Nhật, đây là chuyến công du quốc tế thứ hai sau chuyến gặp đồng minh lớn nhất là Mỹ. Và bà ấy chọn Việt Nam.

Ngày bà Takaichi Sanae đến nước ta là 1/5 - cũng là ngày Quốc tế Lao động - một ngày ý nghĩa. (Và nó sau ngày 30/4 - ngày mà đồng minh của Nhật không muốn nhắc và Việt Nam rất hay nhắc.) Chỉ sau một ngày mà thật tinh tế…

Tạ Duy Anh – Huân chương Mặt trời mọc

 

Nhân việc hai chính khách hàng đầu Việt Nam được đích thân nữ thủ tướng Nhật mang Huân chương Mặt trời mọc sang tận Hà Nội trao tặng, tò mò vào tìm hiểu thì được biết Huân chương này có từ 1875, thời vua Minh Trị.

Lúc đầu có 9 thứ hạng. Từ năm 2003 rút lại còn 6 hạng như dưới đây.

1-Đại Thập tự (hạng nhất).

2-Sao Vàng và Bạc (Tia sáng, hạng lớn).

Lê Diễn Đức - Chiếc máy bay vàng hay delay của người Mỹ nghèo, hôm nay đã chết


Tôi từng đôi lần bay Spirit Airlines trong nước Mỹ. Ai đi hãng này rồi đều biết cảm giác rất đặc biệt: Mua được tấm vé rẻ đến mức không tin nổi, nhưng từ lúc ra sân bay cho tới khi máy bay chạm bánh xuống đất thì chỉ biết… cầu nguyện.

Cầu nguyện đừng delay. Cầu nguyện đừng đổi gate phút chót. Cầu nguyện đừng bị tính thêm một đống tiền hành lý.

Ghế chật, dịch vụ tối giản, tiếp viên lạnh như tiền, và cái màu vàng chói chang của chiếc máy bay nhìn xa đã thấy “tiết kiệm”.

Phúc Lai - Ngăn ngắn về cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine của Putler, ngày 03/05/2026


1. Tiếp tục dọn ổ cứng, tình cờ tôi tìm thấy bảng tổng kết về The battle of Pokrovsk cách đây 14 tháng. Nhân tiện, ta nhìn lại khu vực mặt trận này 14 tháng qua.

Tính đến cuối tháng Tư 2026, lực lượng Nga đã giành được quyền kiểm soát gần như toàn bộ diện tích Pokrovsk. Tuy nhiên, thành phố này giờ đây chỉ còn là những đống gạch vụn sau các đợt pháo kích và ném bom lượn liên miên của Nga. Dù quân Nga đã vào được trung tâm thị trấn, quân Ukraine vẫn giữ vững một số vị trí ở phía bắc thành phố và lập một “vành đai UAV” rộng tới 40k m để ngăn chặn Nga mở rộng cụm tấn công quy mô lớn về phía tây.

Cần phải nhìn thẳng vào thực tế, là ngay thời điểm đó Nga cắt đứt đường ra vàp các mỏ than cốc huyết mạch của Ukraine từ đầu năm 2025 và đến tháng 6/2025 đã chiếm được mỏ Lithium quan trọng gần làng Shevchenko, nhưng do chiến tranh các cơ sở kinh tế này đã ngừng hoạt động ngay trong năm 2022. Hiện tại, chúng không mang lại giá trị kinh tế trực tiếp cho Nga vì việc tái khởi động sản xuất trong tầm bắn của pháo binh và UAV là điều không khả thi.

Dương Quốc Chính - Hòa giải nếu thoát bò

Vào những ngày này, trong 10 năm nay, mình luôn nghĩ, biết bao giờ người Việt mới có thể bao dung với nhau, không còn phân biệt địch ta nữa?

Năm nào mình cũng đã thử đưa ra một phương án. Bài này cũng là một phương án, có thể rất dễ và rẻ tiền với rất nhiều người, nhưng có khi là bất khả thi với đám đông. Đó là chủ động nạp kiến thức đa chiều.

Mình nghĩ các cháu bên chuồng hay chính anh em bò vàng trở nên cực đoan, cuồng dại, chẳng qua cũng là do thiên kiến xác nhận, dẫn tới cố tình chỉ nạp kiến thức một lề.

Huỳnh Ngọc Chênh - Truy ra số tiền gia đình Hồ Duy Hải bị lừa được không ?


Anh Nguyễn Văn Phước, giám đốc First News vận động quyên góp cho gia đình Hồ Duy Hải được 140 triệu đồng. Anh chuyển vào tài khoản của cháu Thu Thủy là em gái của Hồ Duy Hải toàn bộ số tiền đó.

Nhưng sau đó bọn lừa đảo lại dùng Zalo giả danh anh Phước nhắn tin cho cháu Thu Thủy đề nghị “chuyển lại số tiền đó cho anh để anh nhập chung với số tiền mới quyên thêm rồi mang đến trao tận tay gia đình để có hình ảnh”

Cháu Thu Thủy nghe ân nhân đề nghị vậy nên sau khi hỏi ý kiến vài người thân đã chuyển ngay số tiền 140 triệu đến tài khoản Le Văn Vinh “được cho là người trong nhóm quyên tiền cùng anh Phước”.

Trương Châu Hữu Danh - Ăn trên xương máu tử tù Hồ Duy Hải


Vụ việc lừa đảo táng tận lương tâm: 140 triệu đồng hỗ trợ gia đình Hồ Duy Hải bị chiếm đoạt.

Suốt 18 năm đằng đẵng kêu oan, gia đình tử tù Hồ Duy Hải hiện đã rơi vào mức khánh kiệt cùng cực.

Mọi tài sản, nhà cửa và đất đai đều đã bán sạch để trang trải chi phí. Trước hoàn cảnh đó, sáng 02/05/2026, anh Nguyễn Văn Phước (Công ty Trí Việt - First News) đã đứng ra kêu gọi cộng đồng hỗ trợ bà Nguyễn Thị Loan (mẹ Hải) và Hồ Thị Thu Thủy (em gái Hồ Duy Hải) để có kinh phí thăm nuôi và trang trải cuộc sống.

Mai Quốc Ấn - Chính khách nên gần gũi người dân hơn


Các chính khách Việt có thể hiện tương đối nghiêm trang suốt mấy chục năm qua.Nhưng lãnh đạo thế giới có nhiều trường hợp vô cùng thú vị trong cách thể hiện. 

Mark Rutte – Cựu Thủ tướng Hà Lan (Hiện là Tổng thư ký NATO) có thể đạp xe ra công viên đọc sách vào ngày nghỉ mà không cần vệ sĩ riêng. Livestream bán nông sản giúp nông dân như cựu Tổng thống Thái Anh Văn-Đài Loan. Ăn mặc bình dị và đi xe hơi cũ như cựu Tổng thống Uruguay-mệnh danh là "Tổng thống nghèo nhất thế giới", ông José Mujica (Cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng có điều này). Alexander Van der Bellen – Tổng thống Áo thường đi tàu điện ngầm hoặc xe buýt để đến công sở.

Tôi cũng rất thích cách bà Takaichi Sanae chơi trống. 

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (22)


Làng Hạ Lội, 13.08.1968. Ông Trần Đình Trọng:

Sắp đến giờ cơm trưa, tôi nhận được tin lên huyện họp gấp. Biết việc quan trọng, tôi đi ngay. Đoạn đường không đạp xe được, tôi vác xe lên vai, chạy, thật nhanh. Trụ sở huyện sơ tán trong núi, đi đường vòng lâu hơn, tôi vác xe, chạy tắt qua cánh đồng.

Chủ tịch tỉnh và chủ tịch huyện đang chờ tôi. Cuộc họp có 3 người. Nội dung: "Giải quyết việc thông xe".

Quốc lộ 1 - đoạn đi qua xã Tiến Lộc (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) - bị bom đánh phá, cầu Già sập, xe không qua được. Tỉnh chỉ thị làm đường tránh cho xe qua. Đường tránh sẽ là con đường từ quốc lộ rẽ vào làng Hạ Lội, xuyên qua làng Hạ Lội ra bến sông Già ở cuối làng. Ý kiến của ông Trọng về việc này?.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (21)

Ba cái hầm kèo nhốt tù bình. Ba cái hầm kèo xếp thành ba góc tam giác nằm lọt trong một mảnh vườn nắng nóng hầm hập. Mảnh vườn giập nát đang lặng lẽ tỏa khói.

Có hai O du kích của làng Cam Tuyền khoác súng tiểu liên đi qua đi lại trên sân. Tù binh ngụy ngồi trong hầm, lâu lâu lại lủng củng hất lên vài câu chọc ghẹo các cô gái.

Có ba người lính của đại đội trinh sát, người thì lúi húi nấu cơm trong chái bếp còn sót lại của căn nhà đã gãy vụn, người thì ôm súng ngồi nhìn như đang đếm bước chân của các cô gái, người thì so vai hí húi ghi ghi chép chép.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (20)


Được nghỉ phép 5 ngày. Cậu Chu nói: "Về quê em con gái đầy, em dẫn anh đi tham khảo mấy trường hợp, ưng đám nào là xong ngay". Tôi liền theo Chu về xã Hướng Đạo, huyện Tam Dương, Vĩnh Phúc.

Sáng sớm đạp xe, trưa đã về tới nhà. Khi tôi ngồi ngoài nhà uống nước thì Chu vào bếp trao đổi với vợ, việc của tôi. Sau bữa cơm, Chu cho biết là vợ chồng anh bàn bạc, tìm được cho tôi bốn trường hợp, có thể xem mặt trong chiều nay.

Một, cô Phó chủ tịch xã. Hai, cô phụ trách bán hàng thương nghiệp xã. Ba, cô xã đội trưởng. Bốn, cô trung đội trưởng dân quân. Hai anh em đi đến từng nhà. Lấy có được nghỉ phép, tạt vào thăm gia đình, chuyện trò dăm ba phút.

dimanche 3 mai 2026

Trương Châu Hữu Danh - Du Thiên là ai ?


Giữa dòng đời ồn ào, bát nháo của những sân khấu hội chợ, nơi ánh đèn chập chờn và tiếng nhạc khi chát chúa, khi xô lệch phá vỡ mọi quy tắc âm nhạc, có một người ca sĩ đã chọn bước đi bằng tất cả cá tính và sự gai góc của mình - Du Thiên.

Sinh ra từ miền quê Hải Dương, mang theo giọng hát hội chợ và khát khao khẳng định bản thân, anh bước vào đời nghệ thuật không bằng con đường trải hoa hồng, mà bằng những va vấp, những thị phi và cả những lần đối diện sóng gió bình dân.

Người ta nhớ đến anh không chỉ bởi những đêm diễn dày đặc nơi hội chợ, mà còn bởi một hình ảnh thẳng thắn, bộc trực không ngại và chạm với anh em đầu đường xó chợ. Va chạm nhưng anh cũng thân tình với các thành phần lệch chuẩn. Anh chơi thân từ Đường Nhuệ đến các thành phần bất hảo tép riu.

Huỳnh Ngọc Chênh - Giáo sư Tương Lai đã ra đi


Ông là một trí thức đáng kính luôn trăn trở với tình hình đất nước từ khi còn trẻ cho đến lúc tắt hơi thở vào sáng ngày hôm nay 30/04/2026.

Ông ở trong nhóm tư vấn của thủ tướng Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải. Những bài viết đóng góp và phản biện của ông xuất hiện thường xuyên trên báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên, sau này xuất hiện thường xuyên trên mạng xã hội.

Ông cũng nhiều lần tham gia cùng mọi người xuống đường biểu tình chống Trung Cộng quấy phá Biển Đông, thắp nhang tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ biên giới, Hoàng Sa, Trường Sa.

Lưu Trọng Văn - Xin hãy tin rằng…

 

Sớm nay gã đến lần cuối tiễn biệt giáo sư Tương Lai. Nhìn chân dung ông anh thân thiết gã không kìm được nước mắt. Ra một góc riêng rồi gã cứ vậy mím môi để khỏi làm động lễ tang.

Chị Tuyết Nga chủ Một thoáng Việt Nam ấn vai gã, sao khóc dữ vậy em? Gã im lặng. Thương và trọng quá con người ấy còn hơi thở cuối cùng cũng muốn dành cho Dân tộc, cho Đất nước mà ông luôn khát khao nhìn thấy Tương Lai.

Gã sao quên được, cứ buồn chuyện gì liên quan đến Đất nước ông đều gọi gã lại. Ông muốn gặp gã không phải vì ông muốn hỏi điều gì đó, mà vì ông biết mỗi lần gã chuyện trò với ông gã luôn đem đến ông những thông tin, nhận định mà ở đó niềm hy vọng về Tương lai tốt đẹp như cơn gió tươi lành. Gã biết và cả ông nữa, ông biết cái hy vọng ấy còn ngàn trùng gian truân thành hiện thực, nhưng ông vẫn muốn nghe để xoa dịu nỗi buồn, nỗi đau, nỗi ức uẩn của mình.

Văn Công Hùng - Ghi chép ngày 03.05.2026


Tin sáng

1. "Nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh, nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhận Huân chương Mặt trời mọc"- Đây là huân chương cao quý nhất của Nhật Bản, và do đích thân thủ tướng Nhật mang sang Việt Nam trao.

Trong ảnh kèm, ông Dũng một mình, à không ông đi cùng con trai, ông Mạnh có vợ là chị Tâm tháp tùng lên nhận. Của chồng công vợ, ông Mạnh đã nhớ lời người xưa hihi. Cũng hình như lần đầu tiên ông Mạnh công khai chị Tâm. Chị khác hồi là đại biểu quốc hội, giờ có vẻ... vượng hơn, nhất là ở cái ảnh bốn người: anh Hưng, chị Takaichi và vợ chồng ông Mạnh.  Nhớ hồi là đại biểu quốc hội chị Tâm hay mặc đồ màu trắng, hôm qua chị mặc đồ đỏ chót. Chúc mừng ông và chị ạ.

Ảnh vợ chồng cựu tổng bí thư và hai thủ tướng Nhật- Việt trên báo Việt Nam ạ. Công nhận... Đề nghị bà con còm theo luật, không thì chuẩn bị 7,5 triệu nhé.

Văn Công Hùng - Ghi chép ngày 02.05.2026

Tin sáng

1. "Ông Trump dọa đánh Iran tan tành; Mỹ sẽ rút 5.000 binh sĩ khỏi Đức"- Ông Trump thì dọa I Ran/ Còn Mỹ sẽ rút năm ngàn Giéc Man/ Nghe như lạ chả như thân/ Ông Trump với Mỹ có gần nhau hem?

2. "Bóng đá Malaysia nhận 'đòn đau' mới"- Mã Lai nhận một đòn đau/ báo chí nước Việt rủ nhau... viết bài.

3. "9 bộ cánh gây tranh cãi nhất lịch sử Met Gala"- Chín bộ cánh rất gây tranh cãi/ Mét gala náo nức thời trang/ Chín bộ đồ rất cao sang/ Mới trông bèn rất ngang tàng... đống rơm...

samedi 2 mai 2026

Nguyễn Thông - Nhật ký tháng 4.26 (2)

 

Ngày 12.4:

Báo Người lao động có bài "Thành lập nghiệp đoàn bán vé số dạo ở Tây Ninh". Theo bài báo, nghiệp đoàn bán vé số phường Tân Ninh, tỉnh Tây Ninh được thành lập, ra mắt với sự chứng kiến của đại diện chính quyền, ban ngành đoàn thể địa phương. Ban đầu tập đoàn có 50 thành viên là những người hành nghề bán vé số dạo, dự kiến sẽ tăng lên.

Hoạt động và quyền lợi của thành viên tập đoàn như thế nào thì chưa thấy nêu cụ thể.

Ngày 15.4:

Tân Thủ tướng Lê Minh Hưng đã ký quyết định giải tán Ủy ban An toàn giao thông quốc gia. Dĩ nhiên sự giải tán này sẽ kéo theo việc dẹp bỏ, giải thể luôn những ban an toàn giao thông địa phương (tỉnh thành).

vendredi 1 mai 2026

Văn Công Hùng – Ghi chép ngày 01.05.2026

 

Tin sáng

1. "Bắt giam 3 'quái xế' trong nhóm chạy xe rú ga, nẹt pô, tấn công người trên đường phố Tây Ninh" - Nhà cháu rất ghét bọn bóp còi, và cũng ghét bọn bị bóp còi rồi... đánh nhau. Rồi cả hai... bị bắt.

Vụ này cũng vui: "Cướp xong thấy hối hận nên nhờ tài xế xe ôm trả lại điện thoại cho cô gái"- Và cũng... được chụp ảnh hihi.

2. "Vẫn còn hơn 2.100 người vi phạm nồng độ cồn trong ngày ngày đầu nghỉ lễ"- cả nước mà chỉ từng ấy thì cũng... ít hihi. À nhưng còn hôm nay nữa nhé, rồi hai ngày tiếp theo cũng nghỉ, huhu. Liên quan: "Phạt 157,5 triệu đồng xe khách chở quá 21 người tuyến Hải Phòng - Lào Cai". Liên quan vẫn: "CSGT Hà Nội xử phạt tài xế BMW vi phạm nồng độ cồn 19 triệu, tạm giữ xe 7 ngày".

Nguyễn Văn Tuấn - Để ký ức không còn là vũ khí


Cùng một ngày, có triệu người vui mà cũng có triệu người buồn. Năm mươi năm, vết nứt vẫn còn đó. Nhưng hòa giải vẫn là hy vọng.

1. Mỗi năm, khi ngày 30 tháng Tư đến gần, người Việt ở khắp nơi trên thế giới lại đối mặt với cùng một ngày theo những cách rất khác nhau. Có người ăn mừng. Có người tưởng niệm. Có người treo cờ. Có người thắp nhang. Có người lặng lẽ ngồi một mình với ký ức. Cùng một ngày, nhưng như thể có hai thế giới song song tồn tại mà không chịu nhìn nhau.

Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt từng nói đại ý rằng ngày 30 tháng Tư có triệu người vui mà cũng có triệu người buồn.

Kim Ân - Charlie

 

.

Tám giờ sáng của ngày 15 tháng 4/1972, Tiểu Đoàn Nhảy Dù mới tinh của Anh Năm, tiểu đoàn đã khoan thủng bức tường thép của cộng quân ở Damber; tiểu đoàn "nướng sống" hai tiểu đoàn của sư đoàn Điện Biên trên cứ điểm C. Thua. Thua đau đớn và thua vô lý! Đâu còn có thế để dựa vào. Đâu còn lực để đương cự?

Muốn đánh nhau phải có "thế" và "lực." Thế đã mất ngay từ ngày đầu tiên khi bước xuống cao điểm với một nhiệm vụ "phòng thủ" quá mỏng manh thụ động, và lực nào còn nổi sau bốn ngày hay 156 giờ tác chiến căng thẳng trên các cao điểm nguy biến và thiếu thốn toàn diện. Hình như mọi người đều không ăn, uống kể từ ngày 12. Uống, nếu có chỉ là chữ gọi động tác "nhúng" chiếc lưỡi vào nắp bi đông ẩm ướt. Tan hàng! Những người sống sót còn lại tan biến vào rừng cỏ tranh.

Đêm Charlie em đi, anh ở lại

Sông Pô Cô dào dạt tình thương

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (19)

Hiệp định ngưng bắn được ký kết, nó được ký tại Paris ở nước Pháp. Tôi nghe tin này khi đang tưới rau trên mảnh vườn nhỏ sau căn nhà gỗ của Trưởng ban Tuyên huấn.

Tiếng người phát thanh viên dõng dạc thông báo vọng ra từ cái cửa sổ mở toang. Mọi sự chuyển động phút chốc đều như dừng lại.

Rồi tiếng hát cất vút lên: "Việt Nam trên đường chúng ta đi..." Tôi đứng lặng bên những lá cải xanh, chân cắm sâu xuống đất.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (18)


Cho mãi tới sau này, tôi vẫn không hiểu sao người Việt Nam mình lại có một thằng Khôi quái tướng đến như thế?

Da nó đen cháy, lại cao lênh khênh, mũi nhòm mồm, ăn một lúc hết 12 cái bánh bột mì luộc chấm muối, (mỗi cái cỡ non 1 lạng). Chúng tôi đã có lần truy nó rằng: "Có phải mày con lai Tây đen không?".

Nó thề ba đời nhà nó không ai dính dáng gì tới bọn Tây: "Bố tao có cao gầy, da cũng có đen, nhưng đen bóng, đen khỏe, không phải đen xỉn như tao" - Nó nói: "Còn ông nội tao lại lùn. Mẹ tao da trắng như trứng gà bóc"... "Nhưng tin thì tin, không tin thì thôi" - Nó luôn miệng nói câu ấy.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (17)


Ở nhà lên xã. Xã lên huyện. Tập trung trên đó hai đêm rồi đi. Đường đi thăm thẳm, cây hai bên lút người. Cứ tưởng đi đâu hóa ra lên Tân Kỳ. Dọc đường đi các anh không xưng tên mà cứ một hai gọi "con O".

Bảy thanh niên cùng xã đi đợt này. Chỉ mình tôi là nữ. Mẹ khóc: "Con là chị cả, bốn đứa em ngơ ngơ dại dại. Sao con cứ đòi đi?". Tôi nói với mẹ: "Con là Đoàn viên cộng sản, con phải gương mẫu. Xã mình chưa có ai là nữ xung phong lên đường".

*** Cha ra cửa hàng may nhờ may cho một chiếc túi xách màu nâu. Chiếc túi mang bên người, đựng hai bộ quần áo. Thanh niên cộng sản không được khóc. Khóc là yếu đuối. Cha mong con lên đường khỏe mạnh.

Khuyết danh - Người chiến binh cuối cùng và những mảnh ký ức vụn vỡ


Trung Lê - Hôm nay đánh dấu 51 năm Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ, BBK xin chia sẻ một bài viết thật cảm động của một người bạn là cựu cảnh sát Dã Chiến thuộc Cảnh sát Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa. 

NGƯỜI CHIẾN BINH OAI HÙNG VÀ NHỮNG MẢNH KÝ ỨC VỤN VỠ

​Nhìn lại tấm hình này sau 51 năm, tim tôi vẫn thắt lại. Bức ảnh của phóng viên Nguyễn Đạt chụp người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa cuối cùng đơn độc trên phố khi thủ đô đã tràn ngập quân đối phương, là một biểu tượng của sự can trường.

Anh ấy bước đi giữa "giờ thứ 25" với hai tay hai súng, bình thản như thể cái chết không còn ý nghĩa gì trước khí tiết.

​Thú thật, nhìn anh oai hùng bao nhiêu, tôi lại nhớ về mình bấy nhiêu. Ngày đó, tôi không có được sự bình thản ấy. Trong cơn biến động kinh hoàng, tôi đã vội vã cởi bỏ bộ đồ hoa cát của lực lượng Cảnh Sát Dã Chiến, chạy thật nhanh về phía gia đình. Đó là một ký ức vừa xót xa, vừa thực tế của một người trai giữa dòng thác lịch sử.

Võ Xuân Sơn - Ngày Thống Nhất Đất Nước


Một số bạn nói chuyện với tôi, gọi ngày 30/4 là Ngày giải phóng Miền Nam. Tôi nói thẳng với các bạn ấy, là tôi không thích gọi như vậy.

Thực ra khi tôi còn trẻ, tôi nghe riết thành quen, và bản thân tôi hồi đó vẫn gọi đó là Ngày giải phóng Miền Nam. Có một bài hát mà tôi thuộc lòng từ khi mới 13, 14 tuổi, trong đó có đoạn: “Trên cánh đồng miền Nam đau thương mây phủ chân trời. Khi ca lên Hồ Chí Minh, nghe lòng phơi phới niềm vui”.

Những lời hát này khắc sâu vào tâm trí tôi, rằng đồng bào Miền Nam quê hương tôi đang đau thương quằn quại dưới gót giầy quân xâm lược Mỹ và ngụy quyền Sài Gòn.

Chu Vĩnh Hải - Nhân văn còn mãi, oán thù rồi sẽ tàn phai


Có những điều muốn nhớ mãi, muốn nhắc đi nhắc lại.

Dù là một học sinh chuyên văn nhưng là sản phẩm của mái trường xã hội chủ nghĩa, nên tôi và bạn bè cùng lớp không được tiếp xúc với văn chương thời Việt Nam Cộng Hòa, hay còn gọi là văn học đô thị miền Nam - văn học miền Nam.

Chỉ khi vào năm thứ nhất khoa Ngữ văn Trường đại học Tổng hợp Hà Nội vào năm 1982, tôi mới lần đầu tiên tiếp xúc với văn chương thời Việt Nam Cộng Hòa, thông qua ba người bạn sinh viên cùng lớp đã học chuyên văn ở Trường chuyên Bình Trị Thiên.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (16)


... Tôi không biết mình sinh năm nào. Cô giáo hỏi mẹ, mẹ bảo không nhớ.

Cô giáo viết trên giấy tờ là tôi sinh 1957. "Mày sinh 1957 thì nay mới 13 tuổi, ai cho đi bộ đội?" – Những người bác trong xóm quát tôi.

Tôi viết lại đơn xin đi bộ đội, khai sinh 1951. Tôi nộp đơn cho xã. Chị gái tôi đọc được lá đơn, về nhà hỏi: "Sao mày là em mà sinh trước cả tao?".

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (15)


... Năm 1972, quân đội Sài Gòn bắt đầu phản công từ sông Mỹ Chánh và từng bước đầy lùi quân ta về thị xã Quảng Trị.

Vào thời điểm đó, các đơn vị đã bắt đầu cạn lực lượng dự bị. Chiến trường cần lực lượng bổ sung gấp và Miền Bắc bắt đầu động viên tới sinh viên các trường đại học, công nhân trong các ngành quan trọng, vốn được miễn nghĩa vụ quân sự.

Các cán bộ khung như bác tôi ra Bắc, nhận tân binh vừa được huấn luyện cơ bản, để đưa vào chiến trường. Bác tôi kể rằng trong đời sĩ quan của bác, lứa tân binh năm đó là lứa có học vấn cao nhất.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (14)

 

Sau chiến dịch Nam Lào, đơn vị quay về đóng quân tại Kỳ Anh (Hà Tĩnh). Cuối tháng 10.1971, chúng tôi nhận nhiệm vụ đi “B dài”.

Bảy ngày đi được 1 ngày nghỉ. Sau một tháng nâng lên 10 ngày đi 1 ngày nghỉ. Đi được 1 tháng 29 ngày thì tới Ngã ba Đông Dương. Chúng tôi được bố trí đến Kon Tum.

Kon Tum mùa khô. Khu rừng không có dân cư. Nơi đây có vẻ như chưa từng có dấu chân ngườỉ. Trên rừng không biết kiếm thứ gì ăn. Khe suối khô cạn. Sư đoàn dừng lại đây dựng lán trại và tiếp tục học chính trị.