dimanche 27 octobre 2019

Trương Nhân Tuấn – Đất nước bần cùng là do lãnh đạo



Công nhân ở Bình Dương về quê ăn Tết. Ảnh NLĐ

Khi cha mẹ không thể lo cho tương lai con cái thì cha mẹ có lỗi với con. Nhưng kết lại, đất nước bần cùng, người dân khốn khổ hôm nay là do lãnh đạo hết cả.

Trở lại vụ giờ tăng lao động. Không ngoại lệ, chủ nhân, công nhân Việt Nam "ngóc đầu không nổi" là do các chính sách về kinh tế "lột da đầu". 

Công nhân Việt Nam lương thấp vì đây là chủ trương của đảng và nhà nước Việt Nam. Không phải lãnh đạo cộng sản luôn miệng khoe "thế mạnh" của Việt Nam trước những nhà đầu tư thế giới là "nhân công Việt Nam rẻ" hay sao ? Còn giới chủ, họ luôn là đối tượng "vặt lông vịt" của công an phường, của kiểm tra quận, của đội phòng cháy chữa cháy, của những vụ "bôi trơn"... 

Giới chủ Việt Nam "bòn rút công nhân" không khác thời "tư bản hoang dã" cuối thế kỷ 19. Bởi vì, nếu không "siết bù lon" thì làm gì họ sống ? 

Giới chủ nhân cần "bình tâm" nhìn lại để thấy mình, cũng như giai cấp công nhân, đều là nạn nhân của các chính sách của nhà nước. Vấn đề vì vậy là do chế độ chính trị chớ không phải do "quy luật thị trường".

Không nơi nào trên thế giới này mà giới chủ nhân, lẫn công nhân, phải nuôi sống một bộ máy quan lại đảng và nhà nước nặng nề đến như vậy. Hai người làm phải cõng một ông cán bộ. 

Giá xăng cao chót vót, không phải vì giá nguyên liệu mà cao vì do đủ thứ thuế. Điện, nước, thực phẩm... thứ nào cũng giá cả trên trời. Lại còn thuế BOT, gọi là tiền "mãi lộ". Thuế má, tiền đường, tiền xăng... tăng thì giá lương thực, như yếu phẩm phải tăng. Người công nhân làm lụng suốt năm chỉ đủ nuôi miệng, Tết không đủ tiền trả tiền xe để về quê. 

Bây giờ nhà nước muốn người công nhân phải làm thêm giờ. Không cần Quốc hội phải bàn luận. Càng bàn ra thì càng thấy đại biểu Quốc hội chỉ là một đám vẹt biết nói tiếng người. 

Đừng đổ thừa dân mình làm biếng, hay biện hộ kiểu bất lương, kiểu vì sao dân Nhật, dân Hàn... trước khi giàu có như bây giờ thì lớp công nhân của họ trong quá khứ cũng đã hy sinh rất nhiều. 

Việt Nam "đổi mới" (1986) đến nay đã được 33 năm. Chỉ bằng phân nửa thời gian này (1949-1968) Nhật đã trở thành đệ nhị cường quốc về kinh tế. Còn Nam Hàn, từ 1960 đến 1996, bằng khoảng thời gian Việt Nam "đổi mới", đã trở thành cường quốc thứ 8 trên thế giới. 

Người công nhân Nhật, Hàn, Đài Loan... xung phong làm thêm giờ ngày xưa, vì họ thấy giờ phụ trội giúp họ cải thiện được mức sống. Với đồng lương phụ trội, họ có thể đầu tư vào giáo dục đại học cho thế hệ con cái. Thế hệ cha mẹ cố gắng hy sinh, làm nền cho thế hệ con cái tiến lên. Và các quốc gia này đã thành công. Thế hệ trẻ có học đã đưa đất nước vào thời kỳ "công kỹ nghệ hóa". Hiện nay các nước Nhật, Hàn và Đài Loan... rất cần công nhân làm các công việc "hạ tiện", vì dân họ đều đã trở thành "công nhân cổ trắng thắt cà vạt". 

Người công nhân Việt Nam làm thêm giờ thì đồng lương phụ trội này giúp họ những gì ? Không giúp được gì cả, vì đời sống đắt đỏ, giá sinh hoạt tăng nhanh hơn tiền lương. 

Còn giới chủ Việt Nam ? Từ sau 1975 giới "tư sản dân tộc" của miền Nam đã "trắng tay", nếu không sớm vượt biên thì họ cũng trở thành anh phu xích lô, tài xế xe ôm. Giới chủ (thành công) bây giờ hoặc là những doanh nhân tài năng lỗi lạc, hoặc là những người biết "dựa hơi" vào thế lực quan lại đảng viên, hay chính họ là quan lại đảng viên. Ngoại trừ một số rất nhỏ có đóng góp hữu ích cho đất nước, số còn lại là thứ "tư bản thân hữu". Đất nước nát bét ngày hôm nay cũng do lớp tư bản này. 

Chế độ này còn tiếp tục thì sẽ còn những người "vượt biên". Sẽ còn những thảm cảnh chết trong thùng xe đông lạnh. Khi cha mẹ không thể lo cho tương lai con cái thì cha mẹ có lỗi với con. Nhưng kết lại, đất nước bần cùng, người dân khốn khổ hôm nay là do lãnh đạo hết cả.

TRƯƠNG NHÂN TUẤN 27.10.2019 (Tựa bài do Thụy My đặt)

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire