samedi 20 juillet 2019

Mai Quốc Ấn - Phải nhìn nhận lại về Trung Quốc !



Tàu Trung Quốc đã xâm phạm lãnh hải Việt Nam. Không cần đợi đến khi Bộ Ngoại giao lên tiếng, mà chính những “cột mốc chủ quyền sống trên biển”- ngư dân Việt, đã thông báo trước về điều đó.

Hơn ai hết, ngư dân nước mình biết rất rõ ai là kẻ cướp hải sản, cướp ngư cụ, đánh đập, bắt giam và thậm chí tông thuyền, giết người. Sự biết ấy sâu sắc “nhờ” trả giá một cách đầy đau đớn trong cuộc mưu sinh. 

Không có trận bão nào suốt hơn mười năm nay khiến ngư dân Việt thiệt hại từ tài sản đến sinh mệnh nhiều như “tàu lạ”. Đến mức nhà báo Huy Đức từng phải bật ra câu “Tàu thì lạ, sự hèn hạ thì quen” trong một quan điểm chính thức của anh ấy bằng bài viết.

Viết xong bài “Khi tỉnh dậy không nhìn thấy biển” lòng tôi đau lắm! Có những “tàu lạ” mang tên dự án, nhân danh phát triển đã cướp những âu thuyền truyền đời của ngư dân. Tệ hơn, tống ngư dân... lên núi một cách phi khoa học, phi nhân tính và gọi đó là tái định cư.

Từ sau ngày thống nhất đất nước 30/4/1975 đến nay, tất cả các biến cố quốc gia đều có bóng dáng Trung Quốc. Là biên giới tháng 2/1979, là thảm sát Gạc Ma 1988. Là chống Polpot ở Tây Nam, chống phỉ ở Tây Nguyên mà sự quấy phá mang tính thảm sát dân lành đều có sự giúp đỡ của ”bạn vàng”. Là những công nghệ lạc hậu gây ô nhiễm khiến dân quanh dự án chết mòn. Là những dự án trăm tỉ, ngàn tỉ, chục ngàn tỉ đội vốn khi có nhà thầu “nị hảo”. Là những món hàng giá rẻ mang đầy độc tố ăn mòn nền kinh tế đất nước và sinh mệnh nhân dân v.v…

Người Việt Nam và đất nước này sở dĩ cỏn đến hôm nay thay vì chịu chung số phận bị xâm lược và đồng hóa như hàng trăm bộ lạc phía Nam sông Dương Tử, chính vì hiểu rất rõ kẻ thù truyền kiếp là ai !

Trung Quốc là một hàng xóm to lớn và đầy dã tâm. Xem lịch sử suốt cổ kim thấy tham vọng bành trướng, phương thức xâm lăng của họ không khi nào ngưng nghỉ ! Đứng vững trước họ vì quốc gia có những người trung chánh “quyết vì non sông ra tay bao lần” như bài hát Bạch Đằng Giang của Lưu Hữu Phước. Và lao đao trước họ, vì tiềm phục trong đất nước này những Hán nô, những Việt gian, những kẻ muốn nhận giặc làm cha.

Bài thơ Tổ quốc nhìn từ biển của nhà thơ Nguyễn Việt Chiến đạt giải trong cuộc thi thơ về biển đảo quê hương. Mấy ai biết câu thơ “sóng lớp lớp đè lên thêm lục địa” đã bị sửa lại. Từ “xâm lấn” đã bị thay bằng từ “lớp lớp” khiến nghĩa câu thơ bi hùng ấy khác ngay. Ai sửa? 

Loạt bài Biên giới tháng Hai của báo Sài Gòn Tiếp Thị là loạt bài đầu tiên ghi nhận tội ác của giặc trong chiến tranh biên giới và cảnh mồ hoang, nhang lạnh của những người lính Việt Nam ngã xuống vì Tổ Quốc, chỉ in được một trong ba kỳ và dừng lại trong sự phẫn uất. Đó chỉ là hai trong rất rất rất nhiều ví dụ...

Xin nói thẳng không sợ hãi mơ hồ nào! Rằng cần phải nhìn nhận lại về Trung Quốc và “một vành đai, một con đường của họ”; thì đối tượng nhìn nhận không cần phải là nhân dân. Trong gene tuyệt đại đa số người Việt đã có sẵn máu chống xâm lược.

Mà chính là những kẻ đi Thâm Quyến ăn chơi rồi về ca mô hình đặc khu tới mây. Mà chính là những kẻ coi việc xâm phạm chủ quyền lãnh hải khi dân chưa tỏ tường là đặc quyền bản thân và lên mặt dạy đời nhân dân. Là những kẻ mang hàng made in China về xé nhãn ghi lên hàng Việt lợi dụng lòng yêu nước v.v...

Nhìn nhận lại về Trung Quốc, trên hết, chính là nhìn nhận lại “16 vàng, 4 tốt” mà nhân dân luôn phủ nhận! Cường quyền có thể bỏ tù, có thể thủ tiêu một hay vài cá nhân yêu nước chứ chưa có thứ cường quyền nào đủ sức bỏ tù cả dân tộc, thủ tiêu nguyên quốc gia khi lòng dân đã, đang và sẽ còn sôi sục.

Vì đâu có nhục nào lớn hơn nhục mất nước, nhục làm nô lệ ???

SỰ NHẪN NHỊN CỦA NHÂN DÂN ĐÃ QUÁ ĐỦ RỒI !!!

MAI QUỐC ẤN 20.07.2019

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire