vendredi 22 juin 2018

Hoàng Nguyên Vũ - Làng báo đang chết thực sự



Hôm nay, hỏi tôi có vui không với “ngày nhà báo”, thì tôi nói ngay là “không”!

Một làng báo đang khó thở. Các báo giấy đang giẫy dụa chết. Nhiều báo chuyển sang online nhưng phóng viên không dễ thích nghi với tư duy làm báo điện tử, họ mỏi mệt rời nghề.

Mà báo điện tử không phải miền đất hứa. Khi công nghệ phát triển khá nhanh, nó đòi hỏi không chỉ lính giỏi và năng động, mà sếp phải cắp sách đi mà học nếu không muốn đi lùi. Tư duy content và định lớp nội dung thế giới đã làm từ lâu, làng báo nhà ta đang ú ớ. Tư tưởng ăn mòn quá khứ và “low tech” đã thực sự đẩy thế hệ làm báo mới lừng danh hôm qua đi vào quá khứ, khiến làng báo đang chết thực sự, về mặt nghĩa đen.

Nghèo thì sinh loạn. Thổ phỉ báo chí mọc lên như nấm, mà điều đau lòng thay, đa phần lại đến từ những tờ báo mang danh Pháp luật hay Công lý này nọ. Một đội quân đánh thuê và tống tiền được tụ họp công khai. Doanh nghiệp hay cơ quan nào hở ra một tí thì săn rình đeo bám. Kết quả là: Đưa tiền thì im, ký tài trợ chuyên trang thì khen. Còn không thì chiến!

Trơ tráo thay, đám thổ phỉ ấy đi xe hơi, ăn uống sang trọng và thở vào cuộc sống này thứ mùi hôi hám, khiến người đời bịt mũi và mất niềm tin cái gọi là báo chí.

Thổ phỉ không đáng sợ bằng điếm chữ. Có vài tí chữ nghĩa thì đi làm dư luận viên, chống đối nhân dân. Còn có thêm loại điếm bút tài phiệt, thay đen đổi trắng, lúc nào cũng ăn nhậu với doanh nghiệp, nâng bi kẻ này bằng cách thiến hoạn kẻ khác. Loại này đang thành tư sản làng báo, vợ đẹp chồng khôn, luôn lên mạng tuyên ngôn những lời hay ý đẹp nhưng nói thật, ngụy quân tử còn đáng tởm hơn kẻ đầu trộm đuôi cướp.

Nhà báo tử tế, viết lách trong sáng thì nhà thuê cơm khổ. Con cái đau ốm bệnh tật xem như về tay trắng. Họ cày như trâu mà vẫn nghèo.

Nhà báo ngay thẳng thì bị cô lập, dần sinh cực đoan, từ phản đối thành chống đối, rồi đi tìm cái sự làm người trong cái xã hội đầy ma này, và trở thành nửa người nửa ma, sống dở chết dở.

Thôi thì con chữ cũng là cái bóng nặng, là cái nghiệp đa đoan, không buông bỏ thì chung sống an lành. Anh chị bỏ cái sĩ chữ sang một bên, tìm thêm việc khác mà làm. Chí ít không bị hư theo đời, không bị đau vì con chữ, mà vẫn sống ổn trong cái thời buổi khó thở này. Muốn gì muốn, cũng phải sống cái đã. Sống cho bản thân và cho những người khác.

Nói với nhau từng ấy thôi, hơn là những tuyên ngôn hay chúc tụng. Chúng ta làm người cả đời, đâu vì một ngày này mà giao đãi. Tôi cũng như các bạn, nghiệp chữ nghề nghĩa, thôi cố sống cho nghĩa để chữ luôn được đẹp, nhé!

FB HOÀNGNGUYÊN VŨ 21.06.2018 (Tựa do Thụy My đặt)

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire