mardi 6 mars 2018

Mặc Lâm - Cô quỳ



Cô quỳ


Điều đầu tiên cô nghĩ tới là những đứa con mình. Chúng đang nhìn trân trối vào hai đầu gối của cô và tự hỏi không biết mẹ có đau không. Cô thầm thì: Mẹ đau, nhưng các con đừng đau nỗi đau của mẹ vì nếu không mẹ con mình sẽ không thể sống trong xã hội này.

Cô quỳ

Cô nghĩ tới chồng. Giờ này anh ấy chắc đang cặm cụi ngồi chấm từng bài viết của học sinh. Anh không biết cô đang quỳ, nếu biết chắc anh sẽ giận cô lắm. Anh sẽ trách cô không làm tròn bổn phận một cô giáo, và cô lo sợ nếu anh lên án cô vì đã làm cho anh mất cơ hội thăng tiến.

Cô quỳ

Cô nghĩ tới kỳ lương sắp tới. Không biết chúng có bị khấu trừ vì việc cô bắt học sinh quỳ trong giờ học hay không. Cô lo lắng cho chiếc bếp nhà mình không còn ấm lửa như những ngày trước. Vừa quỳ cô vừa run vì mỏi.

Cô quỳ

Cô nhìn đám người bắt cô quỳ. Họ như một bầy quạ. Cô không đủ lời lẽ biện minh hành động của mình dù yếu ớt. Cô nghĩ tới đứa bé mà cô bắt nó quỳ hôm qua. Cô thấy tội nghiệp cho nó, tội nghiệp cho cô, vì bắt đầu từ ngày mai nó sẽ trở thành một đứa trẻ con hư hỏng bởi cha mẹ ông bà của nó. Bắt đầu từ ngày mai cô cũng như nó trở thành một cô giáo không chỗ đứng trong bất cứ ngôi trường nào của đất nước Việt Nam, bởi vì cô trót dại bắt học trò quỳ gối. Cô giận ông bà, cha mẹ của cô đã từng tự hào khi bị phạt quỳ gối mà không hề trách móc thầy cô giáo của họ.

Cô quỳ

Nhìn xuống nền gạch của ngôi trường xã hội chủ nghĩa cô tự hỏi: Thầy cô giáo như cô có nên đứng trên bục giảng nữa không? Chỗ của cô ở đâu sau khi quỳ gối trước những con người này?

Cô quỳ

Cô không giận mình, giận đời. Cô chỉ tiếc tại sao mình lại chọn nghề giáo, một nghề mà giáo viên bị cả xã hội khinh thường đến độ sẵn sàng phun nước bọt vào mặt khi mắc sai lầm.

Cô quỳ

Và cuối cùng, cô khóc

*Viết nhân vụ một nhóm phụ huynh học sinh tại Long An bắt cô giáo quỳ vì đã phạt con của họ quỳ gối.

FB MẶC LÂM 06.03.2018

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire