mardi 6 mars 2018

Hoàng Nguyên Vũ – Học làm cha mẹ những ông trời con



Khi việc giáo dục những ông trời con được đổ hết cho nhà trường để cha mẹ ông trời con đó chạy theo điều họ muốn. 

Nhìn đi thì có nhìn lại, trước khi chúng ta có cái nhìn khắt khe với thầy cô, thì cũng nên hiểu trẻ con thời nay dạy không hề dễ. Cuộc sống khấm khá lên không đồng hành với việc những đứa trẻ có được sự căn bản từ trong tổ ấm mà chúng được sinh ra. Không ít những đứa trẻ được ra đời khi cha mẹ chúng không biết phương pháp giáo dục nào để con cái có thể phát triển bình thường. Thế nên, thuật ngữ "học làm cha mẹ" đã trở thành câu nói cửa miệng của thời nay mà chưa thấy nhiều "học trò xuất sắc" từ các khóa "học làm cha mẹ".
 
Đấy chưa nói, cha mẹ thời nay hầu hết thuộc thế hệ mới giàu, mới tạm thoát đồng ruộng nhưng vẫn còn ít nhiều văn hóa nông thôn. Coi con mình là trời, nuông chiều quá đáng rồi thả đấy cho nhà trường gánh hết, lo lao vào việc kiếm tiền, ăn chơi nhậu nhẹt bồ bịch và đủ các việc trên đời để họ tìm vui. Có gì thì đến nhà thầy cô đưa cái phong bì và nghĩ rằng mọi thứ sẽ được tiền giải quyết. Thế đấy.

Đồng tiền sẽ khiến người ta đòi hỏi một dịch vụ giáo dục tốt. Điều này cũng là bình thường đối với thị trường. Nhưng nhân cách con người thì không đồng nghĩa với thị trường đâu khi mà các vị còn chưa sòng phẳng với con cái mình và với việc giáo dục con cái mình. Các vị cần dạy con trước khi đưa nó đến trường, và các vị là người dạy chính, chứ không phải các thầy cô.

Chứ chẳng thể ở nhà biến con mình thành những ông trời con, chiều tới cái cọng tóc và đến trường cũng bắt thầy cô phải đội những ông trời ấy lên thiên đình. Ơ hay nhỉ, ông trời nặng thì ông trời ngã. Mà ngã thì đau, phải sòng phẳng mà chấp nhận chuyện đó chứ?

Tôi hoàn toàn chia sẻ với không ít các thầy cô giáo ngày hôm nay. Không chỉ phải dạy mà phải như con ở thằng nô của các ông trời con lẫn cha mẹ ông trời con, ông cố nội của những ông trơi con ấy. Làm người mà, có những lúc sức chịu đựng quá giới hạn, không kiềm chế được là kiểu gì cũng có chuyện. Mà chuyện nào là to chuyện đó.

Đấy chưa nói, ông nào cũng cầm lăm lăm cái điện thoại, bà nào cũng lăm lăm cái điện thoại, kiểu tao tung hết lên mạng cho mày mất việc, tao cho cả thế giới này vào rỉa rói cấu cắn mày cho mày biết mặt. Thế đấy, vừa đội các ông trời ấy lại vừa bị cái gọng kìm vô hình của thời công nghệ xiết chặt. Làm thầy cô thời nay có còn sướng không?

Thế nên cô bạn giáo viên của tôi có lần tâm sự, đi dạy bây giờ không chỉ yêu chiều học sinh, mà còn cả nhịn nhục nữa.

Suy cho cùng, việc quan tâm đến con, chia sẻ với con; việc phối hợp cùng nhà trường trong việc giáo dục con là việc các ông bà nên làm. Chứ đừng ném nó vào trường rồi chạy theo tiền, theo những thú vui cá nhân. Đến khi có chuyện gì xảy ra thì đổ cho trường, cho cô giáo, là không công bằng với chính con cái các vị, chứ không phải chỉ với người bị đổ lỗi.

Thầy cô giáo có chút lỗi lầm gì thì các bạn xúm vào chửi tơi bời. Cũng dễ hiểu, trót mang cái nghiệp làm thầy, thì cứ phải là như thánh mẫu. Tôi nghĩ rằng, việc chúng ta đòi hỏi thầy cô phải mẫu mực không có gì sai, thậm chí là cần thiết. Nhưng khi có một mâu thuẫn gì đó, dùng văn hóa đầu đường xó chợ để xử lý các thầy cô là việc làm đáng phỉ báng nhất.

Cùng ngồi lại, yêu thương, chia sẻ và thấu hiểu không có gì thừa cả.

FB HOÀNG NGUYÊN VŨ 06.03.2018 (Tựa bài do Thụy My đặt)

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire