lundi 19 février 2018

Nguyen Tieu Quoc Dat - Một ví dụ về lý sự vừa ngu vừa nhược



1. Cái gì đã qua thì là quá khứ; chúng ta ko thể sống mãi trong quá khứ và ngày ngày kêu gọi hận thù - trừ khi các anh chị muốn sống như Bắc Hàn là nơi mà lãnh đạo tối ngày kêu gọi thù hận sống chết với bọn đế quốc Mỹ sài lang.

Tổ chức tưởng niệm ko phải kêu gọi hận thù. Yêu cầu sách giáo khoa đưa tin đúng, trung thực về chiến tranh chống Trung Quốc xâm lược là một yêu cầu học thuật. Đã có chương dài về chống Pháp, chống Mỹ sao lại sơ sài trong chống Trung Quốc?
Thử đi một vòng trên Facebook hoặc trên báo, có ai hô hào chém giết, chia rẽ hận thù gì với quá khứ? Ngay cả những dòng kể tội giặc Trung Quốc thì cũng vô cùng nhỏ nhoi giữa các thiên sử kể tội ác giặc Pháp giặc Mỹ. Vậy những dòng kể tội Mỹ, Pháp xưa, các lễ hội linh đình ăn mừng các cuộc chiến dân ta giết dân mình có phải "sống mãi với quá khứ, kêu gọi hận thù"?
 
2. Suy cho cùng thì quốc gia nào trên thế giới này cũng có một lịch sử chiến tranh với các quốc gia khác mà cái giá phải trả của nó là bằng máu và xương thịt vô số người dân vô tội. Như thế đâu phải chỉ có người Việt Nam ngã xuống hy sinh xương máu của mình đâu ?

Vậy nếu như, suốt ngày ca bài thù hận, tưởng nhớ thì chắc có lẽ chả có quốc gia nào trên thế giới này chơi được với nhau; vì suy cho cùng ai chả có dính nợ máu với quốc gia khác ? Và như đã nói ở trên bản chất con người luôn là hướng tới tương lai do đó, tất cả mọi quốc gia đều xếp sự thù hận quá khứ đó lại một bên để bắt tay hợp tác với nhau nhằm phát triển kinh tế.

Người dân các nước trên thế giới vẫn tổ chức tưởng niệm nạn nhât chết vì phát-xít Đức, không làm tổn hệ quan hệ ngoại giao với nước Đức hiện tại. Người dân Hàn Quốc, Trung Quốc biểu tình phản đối khi Thủ tướng Nhật viếng đền Yasukuni. Đó là những phản ứng dân sự bình thường sau chiến tranh, việc đ** gì phải sợ nước Nhật cường quốc, nước Đức hùng cường. 

3. Chả phải riêng TQ, mà đối với Nhật Bản cũng thế. Xét riêng về độ tàn bạo thì TQ không thấm vào đâu so với tội ác của Nhật Bản trước kia đã làm ở VN. Thế nhưng cũng vì lo ảnh hưởng tới mối quan hệ hiện tại, tương lai mà VN cũng ko chủ trương yêu cầu Nhật Bản phải xin lỗi hay bồi thường về tội ác mà họ đã gây ra trước kia.

Tội ác Nhật được nhắc đến nhiều nhất là nạn đói Ất Dậu, nhưng chưa có sử liệu, bằng chứng nào chứng minh phát xít Nhật là tác nhân DUY NHẤT, trực tiếp gây ra nạn đói khủng khiếp đó. Nên muốn kể tội nó không phải dễ. Và cho đến nay, các hỗ trợ của Nhật về kinh tế đều nằm trên chính sách bồi hoàn thiệt hại chiến tranh, rất rõ ràng minh bạch. 

4. Người TQ có lòng tự hào dân tộc rất cao, chủ nghĩa dân tộc và sự tự ái vô cùng lớn - lại thêm tính tiểu nhân ăn sâu của các nước Đông Á có sẵn. Hãy nhìn xem những ca sĩ hàng đầu của thế giới như Selena Gomez, Lady Gaga, Bon Jovi, Justin Bieber chỉ cần có những phát ngôn động chạm tới hình ảnh của người Trung Quốc; là ngay lập tức bị cấm diễn ở Trung Quốc mất đi một khoản lợi nhuận vô cùng lớn. Các tập đoàn lớn của Mỹ như Google còn phải quỳ xuống xin kiểm duyệt thông tin nhạy cảm chấp nhận vi phạm quyền tự do ngôn luận thiêng liêng của Mỹ để mong được làm việc với Trung Quốc.

Vậy giờ giả như cả cái đất nước này cùng thi nhau phát động cuộc thi viết về lòng căm thù Trung Quốc. Rồi tổ chức rùm beng, chống chiêng lung tung xèng kỷ niệm chiến tranh TQ rồi chửi TQ thì liệu người dân TQ họ có vui lòng ? Và lãnh đạo của họ có vừa ý không ? Mẹ, giờ bọn Campuchia chúng nó mới ca thán tí tí về đất đai của nó ngày xưa bị vua chúa VN "mở mang bờ cõi" chiếm cứ thôi mà dân mạng VN đã long xòng xọc máu chó lên đòi đánh nó rồi. Vậy ở địa vị người TQ thì sao ? Họ sẽ nghĩ gì khi một thằng oắt con, chíp hôi như VN ngày ngày sống vào bầu sữa của TQ mà hỗn láo ?

Thương mại là quan hệ đôi bên cùng có lợi. Việt Nam là nước nhập siêu sang Trung Quốc. Các món hàng Việt Nam bán sang hay nhập về đa dạng hơn các sản phẩm âm nhạc của Justin, Selena, thậm chí là cả Mercedes. Nghĩa là Việt Nam là quốc gia (không phải tập đoàn, ca sĩ) mang lại nguồn lợi cho quốc gia này. Việt Nam là một khách hàng lớn, một thị trường lớn của Trung Quốc. Mất một khách hàng lớn, các doanh nghiệp Trung Quốc thiệt hại trước. Nhìn vào cán cân thương mại là thấy được giá trị của nền kinh tế Việt Nam Vậy gì việc đ** gì mà phải sợ dân Trung Quốc thù vặt? Dân Trung Quốc thực dụng luôn lấy kinh tế làm trọng. Tự suy diễn dân Trung Quốc thù vặt, tự sợ hãi mình thiệt hại kinh tế là một thứ tư duy nô lệ hèn kém, ngu muội. 

5. Người Nhật Bản muốn phát triển hòa bình thịnh trị như ngày hôm nay cũng phải ăn hai quả bom nguyên tử từ người Mỹ.
 
Ở đâu ra cái lý ngu này. Người Nhật thịnh trị là nhờ có tự tôn dân tộc, có nhà cải cách lớn từ trước khi ăn hai quả bom. Trước khi bị Mỹ tấn công, Nhật đã là một cường quốc nhờ quốc gia này lấy tiêu chí: con người là tài nguyên có giá trị nhất quốc gia. Lấy giáo dục khai phóng để tạo ra những công dân hiểu giá trị truyền thống, trung thực và kiêu hãnh. Ngay khi nhìn thấy nước Mỹ đi tàu hơi nước vào cảng, họ đã nhận ra, mình cần thay đổi và cải cách theo mô hình dân chủ phương Tây mới không tụt hậu trước cường quốc. 

Ôm ấp truyền bá nỗi lo sợ, tự thuần phục. Tự hủy hoại các giá trị truyền thống là chặt tận gốc sức mạnh dân tộc. Không biết trân trọng quá khứ, đối mặt với sự thật, học các bài học từ đó thì mãi mãi lụi tàn trong ngu dốt. 

Nguồn: https://www.facebook.com/MikamiYuajav/posts/10211489979352530

FB NGUYEN TIEU QUOC DAT 18.02.2018

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire