Thứ Hai, 22 tháng 1, 2018

Đỗ Thu Hà - Xin lỗi, nhà tôi hôm nay có việc hiếu!



Khách du lịch Trung Quốc tại thác Bản Giốc ngày 16/01/2009. Ảnh AFP

1. Chuyện này rất cũ rồi, đã đăng Y360, cũng là lý do khiến mình phát điên mà đang dị ứng mạng xã hội thành đứa tham gia khá nhiệt tình. 

Dịp 1-10-2004, Đại sứ quán Trung Quốc và tỉnh Quảng Tây có mời Bộ Văn hóa Thông tin tham dự lễ hội du lịch Quảng Tây tổ chức tại thành phố Sùng Tả, nhằm thắt chặt quan hệ hữu nghị của đồng bào dọc hai bên biên giới, và thúc đẩy du lịch của hai vùng biên nghèo nhưng đầy tiềm năng. 

Mục đích quá dễ thương, bèn đề nghị báo cho đi và được gật đầu tắp lự, giấy tờ làm nhanh 15 phút. Cơ mà cả báo lẫn văn phòng Bộ đều lắc đầu khi được hỏi Sùng Tả ở đâu (hồi đó Gúc mép chưa phổ cập, tên trên bản đồ Tàu phiên khó).

Đoàn đi đông vui, quan chức trừ Bộ trưởng còn khá đầy đủ các Cục, Vụ quan trọng. Đại sứ Trung Quốc đi xe hơi tiễn từ Hà Nội lên tận cửa khẩu Hữu Nghị, mời ăn trưa long trọng, nhìn các tồng chí làm thủ tục xuất cảnh xong mới vẫy tay lưu luyến xuôi (Mà thằng này nó đồng môn với mình giời ạ, không còn xó nào ở Hà Nội mà nó không biết, thầy mình nó còn thăm nom đủ hơn mọi thế hệ sinh viên bọn mình). 

Qua cửa khẩu, đoàn xe (có còi hụ) cứ thế đi cả buổi chiều, cảm giác phải đi sâu vào nội địa Trung Quốc đến 500 km là ít nhất. Tối mờ mịt mới dừng ở một chỗ đèn đóm sáng choang giữa núi non trùng điệp : thành phố Sùng Tả.

Ngủ một giấc lấy sức, sáng hôm sau đoàn được thức dậy sớm, ngắm cảnh đẹp sơn thuỷ hữu tình, ăn sáng và ...lên xe đi tiếp gần hai tiếng đồng hồ nữa mới đến địa điểm khai trương Lễ hội Du lịch.

Đường đi cờ phướn giăng đầy, cảnh trí đẹp mê ly. Càng đến gần khu du lịch, cây cối càng xén tỉa đẹp đẽ, cột bê-tông gắn các tấm pin năng lượng mặt trời càng dày. Đường sá càng êm ru đen nhánh, xe phóng 100km/h chả thấy cảnh sát công lộ phạt quá tốc độ gì cả.

Và khu du lịch mở ra. Đẹp như mơ, quy hoạch ba tầng xoáy trôn ốc. Càng lên cao bungalow càng ẩn hiện kín đáo. Loa nấp trong các phiến đá, nhành cây phát những bản nhạc tình ca Tàu du dương, xe điện chạy rì rì không một làn khói...

Lên đỉnh cao nhất, tầm nhìn mở ra : Một dòng thác hùng vĩ dù đang vào mùa khô vẫn tung bọt trắng xóa, thảm lúa vàng trải mênh mông dưới chân, hai bên cây cối xanh rì. Một tấm banderole khổng lồ căng ngang : Thác Đức Thiên - Nam Trung hoa đệ nhất hùng quan! 

Cha mẹ ơi! Sững một giây rồi cả đoàn giật mình như phải bỏng : nó là thác Bản Giốc! Bên kia là đất nước mình! 

Cả ngày, họ dẫn đoàn đi hàng ngàn cây số, để sáng nay tạo ấn tượng chơi vậy đó! 

Tôi không nói lại về chuyện ai đã bật khóc, ai đã văng tục, ai cúi đầu xấu hổ và ai can chúng tôi về không nên viết gì. Chuyện cũ rồi kể để biết và nhớ.

2. Năm 2016, từ 15-2 đến 22-2, Tuần lễ Văn hóa Việt-Trung diễn ra tại Hà Nội. Trưởng đoàn Trung Quốc là nhà văn Vương Mông, phó chủ tịch Hội nhà văn Trung Quốc có buổi nói chuyện với Hội Nhà văn Việt Nam tại Hà Nội vào đúng sáng 17-2 (!). Mà Hội Nhà văn Việt Nam cũng khéo quên, hồn nhiên nghe văn hào vĩ đại diễn thuyết, quên hẳn hôm ấy ngày gì.

Thông cáo hoãn buổi diễn của đoàn nghệ thụât Nội Mông.
3. Hôm nay Đoàn nghệ thuật dân tộc Nội Mông sẽ có đêm diễn tại Hà Nội chào mừng 68 năm quan hệ ngoại giao Việt- Trung. Dù cái ngày đặt quan hệ ấy nó là ngày 18-1-1950 và hầu hết công dân mạng Việt Nam đều biết ngày hôm nay là Trung Quốc chiếm Hoàng Sa. Với một dân tộc luôn phải chịu nguy cơ bị xâm hại lãnh thổ thì nó có ý nghĩa gì?

Ngoại giao văn hóa, đến tận cùng ý nghĩa của nó, vẫn phải là đưa các dân tộc, thể chế chính trị, tôn giáo ... xích lại gần nhau, qua một hành trình tiếp xúc và cọ xát văn hoá hết sức tế nhị. Chẳng ai có ý định ôm thù hận đời này qua đời khác. Chúng ta có lẽ đã xác định họ thực lòng muốn bang giao hữu hảo. Nhưng dân tộc nào có hồn cốt ấy. Muốn thực lòng hữu hảo phải thuộc câu "nhập gia tùy tục". 

Còn người được cử ra làm ngoại giao văn hóa, có lẽ cũng nên thuộc nằm lòng những ngày giỗ chung của cả dân tộc : ngày 19-1; 17-2; 14-3 ; 5-8; 27-7 ... Để mỗi khi có hàng xóm tốt đề nghị chăng đèn kết hoa nhảy múa hớn hở thì đủ nhẹ nhàng nhưng kiên quyết mà lắc đầu : Xin lỗi! Hôm ấy nhà tôi có việc hiếu ! 

Chứ chẳng lẽ họ thâm thúy nổi tiếng nhất thế giới này, một cử chỉ một lời nói cũng nghiền ngẫm cả năm trời, mà mình thì cứ hồn nhiên như cô tiên thế mãi? 

FB ĐỐ THU HÀ 19.01.2018

Bài viết liên quan:

Facebook dậy sóng vì đoàn ca nhạc Trung Quốc diễn đúng ngày xâm chiếm Hoàng Sa

Hoãn đêm diễn đoàn nghệ thuật Nội Mông tại Nhà hát lớn tối 19-1

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét