lundi 11 décembre 2017

Đỗ Cao Cường - Chuyện về một băng đảng mới bị diệt



Mới đây, ca sĩ Phương Thanh – người vốn không có nhiều phát ngôn về chính trị, đã bày tỏ trên Facebook cá nhân của mình rằng, việc diệt trừ tham nhũng hiện nay thực chất chỉ là “thanh trừng phe nhóm”.

Tôi cũng đã có những lần trò chuyện, tiếp xúc trực tiếp với một số ca sĩ, nhạc sĩ, diễn viên trẻ. Điều bất ngờ là có vài người trong số họ đồng ý với nhận định trên. Tuy nhiên, họ cho rằng chỉ cần phát biểu một lần như vậy trong đời sẽ bị quy cho là phản động, con đường làm nghệ thuật gặp rất nhiều trở ngại. Thậm chí không một đối tác nào dám ký hợp đồng với họ, dẫn đến thất nghiệp, bị trục xuất… như một nỗi sợ thường thấy của người Việt!
Thời của “xã hội đỏ” lên ngôi!

Năm thứ nhất đại học, tôi được các bạn bầu cho mình làm Bí thư Đoàn. Có một lần ông Nguyễn Phú Trọng về thăm trường cũ, tôi cũng được gặp. Do nghiên cứu về Nhân tướng học, tôi đánh giá ông là một người cẩn trọng, nhưng lại vô cùng bảo thủ, giáo điều. Cũng như cách ông theo đuổi học thuyết Cộng sản đến cùng. Dù bị các nước tiến bộ lên án, biết rõ Việt Nam đang đứng ở đâu trên bản đồ thế giới, nhưng ông vẫn luôn tin bản thân mình sẽ làm được chuyện lớn, lịch sử sẽ luôn ghi danh mình, nên ông nhẫn nhịn chờ thời, bất chấp đúng sai, sẵn sàng loại bỏ những ai có suy nghĩ khác mình!

Cho nên, vài năm nữa trước khi về cõi vĩnh hằng, có thể ông Trọng sẽ truyền lại “ngai vàng” cho những ai trung thành, kiên định với chủ nghĩa Mác – Lênin, như ông Trần Quốc Vượng, Đinh Thế Huynh, Võ Văn Thưởng, còn người kể chuyện ma không bao giờ chán, người treo di ảnh người chết để đánh bóng tên tuổi – nam Mc kiêm Giáo sư Hoàng Chí Bảo chắc chắn “không có cửa” bước chân vào.

Tôi cũng nghiêng về Trần Quốc Vượng nhiều hơn, vì ông Huynh đang lâm bệnh sắp chết. Ngay khi ông Trọng lên làm Tổng bí thư, một trong những việc đầu tiên của ông là đưa ông Vượng lên làm Chánh văn phòng Trung ương đảng, rồi sau đó vào Bộ Chính trị, hiện nay đang nắm giữ chức vụ quan trọng: Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương.

Chống tham nhũng bằng việc “soi” biển số, sai phạm từ 2008, bắt cóc người trên nước Đức?

Mặc dù, trong lịch sử, từ khi đảng Cộng sản Việt Nam nắm quyền, chưa có một cuộc “đốt củi” nào lại “hoành tráng” như hiện nay. 

Tuy nhiên, nếu những ai đủ tỉnh táo sẽ nhận ra rằng cái lò đã bị bể, có khi phải đốt luôn cả lò. Nói như tiến sĩ Ngôn ngữ học Bùi Hiền, đó là một “kục kặc” rất là lớn!

Tôi nghĩ, một phần ông Trọng cũng muốn diệt trừ quan tham thật, nhưng ông không chịu lắng nghe nhân sĩ, trí thức góp ý, đặc biệt đối với việc sửa đổi Hiến pháp 2013.

Dù nắm giữ những vị trí quan trọng từ khóa X, XI, nhưng mãi đến giờ ông mới thực hiện được “ước mơ” của mình.

Và đương nhiên, một câu hỏi được đặt ra, nếu như ông Nguyễn Tấn Dũng không về hưu (sau tuyên bố “không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông” hay “muốn làm người tử tế”) thì liệu rằng những quan chức gần đây – đều là những người do nguyên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ định, đề cử liệu có bị bắt không?

Do đó, có thể nói, phe nhóm mạnh hơn phe Đảng, cơ chế kiểm soát quyền lực trong bộ máy Nhà nước có quá nhiều vấn đề. Còn nhớ, năm 2011, chính ông Nguyễn Tấn Dũng đề cử 4 phó thủ tướng, 22 bộ trưởng, trong đó có 3 ông phó thủ tướng được đề cử là ông Nguyễn Xuân Phúc, Hoàng Trung Hải, Nguyễn Thiện Nhân. Ngay sau khi trúng cử, ông Nguyễn Xuân Phúc báo đáp bằng việc ký ngay một quyết định bổ nhiệm con ông Dũng, tức Nguyễn Thanh Nghị giữ chức Thứ trưởng Bộ Xây dựng.

Theo thời gian, ông Phúc đã tự đứng trên đôi chân của mình, không đoái hoài gì tới ông Dũng nữa. Nhưng dù gì đi nữa, ông Dũng cũng là ân nhân, trong khi các con của ông Dũng cũng đã xây dựng được nhiều mối quan hệ riêng trong Đảng, và còn rất nhiều quan chức, vây cánh của ông Dũng… Nên tôi tin việc bắt ông Dũng sẽ không xảy ra, nhưng con đường thăng tiến dẫn đến tù tội của ba đứa con ông đang rộng mở, hoặc sẽ có ngày phục thù, họ còn rất trẻ!

Cũng như ông Dũng, nguyên ủy viên Bộ Chính trị đầu tiên của Việt Nam bị bắt, tức Đinh La Thăng, cũng từng chỉ thẳng mặt Tổng thầu Trung Quốc EPC liên quan đến tai nạn sập giàn giáo, khiến lãnh đạo Trung Quốc rất tức giận.

Tuy nhiên, phải tới tận 2017, khi phe cánh ông Dũng yếu đi, ông Trọng mới có đủ cơ hội “moi” ra các sai phạm của "đàn em" ông này. Điều đáng nói là những sai phạm đó đã xảy ra từ năm 2008, tức cách đây một thập niên, mà bên Thanh tra Chính phủ không lạ gì - khi ông Đinh La Thăng còn là chủ tịch HĐQT PVN ký thỏa thuận tham gia góp vốn với Ocean Bank, ban hành quyết định chấp thuận cho nhà thầu PVC miễn bảo lãnh thực hiện hợp đồng gói thầu EPC.

Thêm nữa, việc ông Trọng yêu cầu ông Thưởng, Bộ 4T “moi” chuyện biển số xe của Trịnh Xuân Thanh, sau đó mới làm “ầm” lên những thứ khác, khiến Bộ Ngoại giao Đức phải ra thông báo là sẽ tạm dừng mối quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam vì họ cho biết chính quyền Việt Nam đã bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, ngay trên nước Đức. Bắt tội phạm Việt Nam bằng cách trở thành tội phạm quốc tế ư?

Chuyện còn rất dài, nhưng đến đây quý vị cũng đã đủ hiểu, ông Trọng chỉ có thể diệt được phần nào tham nhũng, và với điều kiện phe của ông mạnh hơn phe chúng nó, có được sự giúp sức đắc lực từ phía Trung Quốc.

Và dù thế nào đi nữa, Việt Nam vẫn đang là một trong những nước có nguy cơ vỡ nợ công cao. Cũng chỉ hơn một thập niên nữa là sẽ xảy ra bạo động, nghèo đói, ung thư tăng theo cấp số nhân bởi các nguồn thực phẩm Trung Quốc độc hại tràn lan, tài nguyên hết, ô nhiễm môi trường “dữ dội” nhất thế giới.

Và với tình hình dân trí như hiện nay, không còn cách nào khác, tương lai dân tộc vẫn phải phụ thuộc vào mấy người như ông Trọng, ông Quang, ông Phúc, bà Ngân...

Xin kết thúc bằng mấy câu được cho là “Sấm trạng Trình” của cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm:

“Bỉnh chúc vô minh, quang tự diệt
Trọng ngân bạc phúc, sản tất vong”


Tất nhiên, không có triều đại nào tồn tại mãi mãi, vấn đề là sớm hay muộn mà thôi!

FB ĐỖ CAO CƯỜNG 10.12.2017

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire