Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

Mossoul và những chiếc xe tấn công tự sát của IS




Dưới lằn đạn quân thánh chiến, hai người lính Iraq đã cắm được cờ trên một khách sạn tái chiếm. Ảnh Alvaro Canovas 

(Le Figaro) Tiểu đoàn Bọ Cạp vất vả tiến về thành phố cổ, thành trì cuối cùng của quân thánh chiến. Những người lính nhảy ra khỏi một căn nhà đổ nát, băng qua một đại lộ đang do những tay súng bắn tỉa IS trấn giữ. Một chiếc xe bọc thép nổ súng để yểm trợ cho cuộc chạy đua hai trăm mét này. Họ tránh những mảnh vỡ, nhảy qua khỏi các hố, chạy qua một đoạn đường xe lửa, rốt cuộc núp được vào chỗ trú ẩn và thở dốc.

Chỗ trú đó là một hành lang bê-tông cốt thép vững chắc, trước đây là xưởng luyện kim thủ công. Những người lính bố trí trong một xưởng nấu thép. Tiểu đoàn Bọ Cạp thuộc trung đoàn 2 của Binh đoàn Phản ứng nhanh (DRR), lực lượng đặc biệt của cảnh sát Irak. Được các cố vấn Mỹ huấn luyện, họ tham gia mọi trận đánh, nhất là từ khi tổ chức Nhà nước Hồi giáo (IS) chiếm được thành phố Mossoul vào tháng 6/2014.


Trong nhà xưởng, ánh sáng mặt trời khó đánh tan bóng tối đầy bụi bặm khu trú. Viên chỉ huy Thafer Abdel Azim, khuôn mặt đầy thẹo do một tay súng thánh chiến bắn tỉa ở Ramadi bắn sượt ngay phía trước. Đây là một vị trí chắc chắn, được bảo vệ tốt. Những người lính đi quanh những mảng gạch vụn để dò tìm các mìn bẫy được gài lại, thì bỗng có báo động khẩn cấp.

Phải nhảy vào một chỗ trú, nằm sát đất, co người lại, bịt lấy hai tai, chờ đợi tiếng nổ sấm sét. Một chiếc xe tấn công tự sát xuất hiện. Những quả bom di động của tổ chức Nhà nước Hồi giáo, chứa đầy chất nổ, dạo quanh thành phố Mossoul để kích nổ gần các toán quân. Những chiếc xe gài chất nổ mạnh nhất có thể san bằng toàn bộ một tòa nhà. Chúng gây khủng hoảng cho các chiến binh dù thiện nghệ.

Vụ nổ đã xảy ra, khô khốc và mãnh liệt, bóp méo những cánh cửa sắt, thổi bay những tấm tôn thép, làm tung lên một lớp bụi dày đặc. Những người lính mở mắt ra nhìn mình và nhìn xung quanh, khi Thafer gào lên : « Quay lại vị trí ! », để tránh một cuộc tấn công đẫm máu.

Không ai bị thiệt mạng cả, quả là phép lạ. Một người lính nói : « Quả này không mạnh lắm, nếu không tất cả chúng ta đều đã chết ». Cách đó hai chục mét, tại một trong những lối nhỏ của hành lang bê-tông, một mảnh khung xe bốc cháy, phía sau là một cái xác còn bốc khói. Xác của kẻ tấn công tự sát.

Cuộc phản công có thể tiếp tục. Binh đoàn DDR hiện diện để rửa hận. Từ nhiều ngày qua, đoàn quân đóng gần nhà ga Mosul, vất vả thiết lập một tuyến phòng thủ thích hợp và vây hãm thành phố cổ - nòng cốt sự kháng cự của IS, nơi cố thủ cuối cùng của trận đánh nhằm tái chiếm « thủ đô » Irak của vương quốc Hồi giáo tự phong mà Abou Bakr Al Baghdadi đã tuyên bố. Nhưng quân thánh chiến vẫn cầm cự. Mỗi bước đi là một vấn đề, mỗi tòa nhà là một trận đánh, mỗi khối nhà là một chiến dịch.

Cuộc phản công bị khựng lại ở phía nam. Trong đêm, trên những chiếc xe bọc thép Humvee do Mỹ sản xuất, những người lính của DDR tránh né những vị trí của IS để vòng qua phía tây.

Quân thánh chiến đang đợi họ. Trận đánh lẽ ra chớp nhoáng, lại dậm chân tại chỗ. Lính tráng đều mệt mỏi, bớt cảnh giác. Bỗng dưng lại có báo động : « Núp ngay ! ». Hai chiếc xe tấn công tự sát khác lao đến. Chúng phát nổ, hai cú sốc lớn, tiếp theo là tiếng nổ thứ ba nhỏ hơn : một kẻ tấn công liều chết đã kích hoạt đai chất nổ trên người, phía sau vị trí.

Những tiếng thét vang lên trong đám mây bụi. Người ta không thể nhìn xa hơn một mét. Những tiếng động khô khốc vang lên. Bọn thánh chiến đã tiến công. Vài người lính cảnh giới ở bên ngoài vẫn bình tĩnh. Thafer cố gắng tổ chức lại việc phòng vệ, dù tâm lý hoảng loạn có nguy cơ trùm lên. Ông bố trí quân khắp bốn góc xưởng, nói với các lính trẻ người phủ đầy bụi : « Đừng quên nhắm bắn vào đầu chúng ». Các quân nhân DDR đã bị đánh phủ đầu. Lúc đó chỉ mới 10 giờ rưỡi sáng.

Sau vụ tấn công, những người lính chờ đợi nhiều tiếng đồng hồ. Trong nhà xưởng, họ được an toàn nhưng trở nên đui mù. Rồi từng người một, cứ như người tay cử động dần tay chân sau giấc ngủ dài, họ lấy lại tinh thần, thám sát khu vực xung quanh. Xưởng máy này là một cái bẫy, cần phải thoát ra. Giải pháp nằm ở cánh cửa bên cạnh. Vài người nhảy vào một căn nhà lớn. Đó là một khách sạn với rất nhiều cửa sổ, ngự trị trên khu phố.

Lính tráng không nhìn thấy gì, nhưng dần dần thị giác mới phục hồi. Từ những cánh cửa sổ, rốt cuộc họ cũng hướng dẫn được trực thăng và các phi cơ ném bom. Các cuộc không kích bắt đầu. Những trận bão kéo dài 30 giây tràn ngập khách sạn. Những người lính quỳ xuống để trụ lại được trước những đợt cuồng phong. Thafer giữ máy truyền tin suốt, nắm lại được đội quân. Cần phải báo hiệu cho những đơn vị khác là tòa nhà đã đổi chủ, nay do quân đội Irak kiểm soát. Ông trao một lá cờ cho người phụ tá là Hamza, anh này đi cà nhắc vì đầu gối bị bong gân trong vụ chiếc xe tự sát tấn công.

Hamza khập khiễng leo lên nóc nhà, nhìn quang cảnh thành phố cổ. Quân thánh chiến đã nhận ra những chuyển động trong tòa nhà quân chính phủ đóng trước đó vài phút. Những tràng ra-phan dài nổ phía trên đầu Hamza. Anh nhăn mặt, đầu gối lại bị đau. Aqil, một người lính rất trẻ, quân phục chỉnh tề leo đến bên Hamza. Họ chế ra một cột cờ. Bỗng nhiên máy bay thả một quả bom bên cạnh, còn mạnh hơn một trận địa chấn, những mảnh vỡ rơi đầy trên nóc nhà. Aqil nối cột cờ với một thanh sắt. Những tràng súng liên thanh tiếp tục. Không có thì giờ để mất nữa. Thêm một quả bom rơi xuống gần hơn, rung chấn đã trở thành động đất mạnh. Aqil nhảy xuống, Hamza đi cà nhắc, cả hai trở vào khách sạn bình an.

Cuộc phản công có thể tiếp tục. Trên nóc khách sạn, lá cờ Irak bắt đầu phấp phới. Nó bị cắm ngược, nhưng có hề gì.

Cùng một chđề:

Bỗng dưng, thế giới nổ tung…

Mossoul : Chỉ còn là gạch vụn

Mossoul thất thủ, ngày tàn của IS ?

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét