Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Trước họa xâm lăng Đại Hán : Xuống đường hay không xuống đường ?

Biểu tình tại Hà Nội ngày 14/05/2014 phản đối Trung Quốc xâm chiếm Biển Đông.
Thứ tư 14 Tháng Năm 2014 

Trong những ngày này, những tin tức bình thường dường như không Đông. Nơi đó, vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam đã bị Trung Quốc ngang nhiên đem vào một giàn khoan khổng lồ. Nơi đó, những chiếc tàu Việt Nam nhỏ bé từ một tuần nay vẫn đang phải chống chọi với những tấn công uy hiếp bằng vòi rồng, bằng những cú đâm thẳng của những chiếc tàu địch to lớn và hiện đại hơn, mà báo chí chính thức Việt Nam gần đây mới có mặt để tường thuật.
Tạp chí xã hội 14/05/2014
(19:56)

Lòng dân sôi sục, kể cả những người ít quan tâm đến thời sự. Làm gì đây trước họa xâm lăng ?

Chủ nhật 11/05/2014 đã có những cuộc biểu tình trên cả ba miền, quy tụ nhiều ngàn người, trong đó một ngàn người xuống đường ở Hà Nội và ít nhất cũng bốn ngàn người ở Saigon. Một sự kiện chưa từng thấy, vì trước đây những người biểu tình chống Trung Quốc thường bị ngăn chận, thậm chí sách nhiễu. Đặc biệt cuộc biểu tình tự phát của người dân Saigon đã lôi cuốn được rất nhiều người tham gia sôi nổi, trong khi cuộc mít-tinh do chính quyền tổ chức thì đơn điệu.


Trên mạng xã hội trước đó và hiện nay vẫn đang dấy lên những tranh cãi : biểu tình hay không biểu tình ? Có những người tuyên bố không tham gia, vì trong những lần Trung Quốc tỏ ra hung hãn trước đây, biểu tình phản đối thì bị ngăn chận, lần này « để cho Đảng và Nhà nước lo ». Người thì hăng hái xuống đường, nhưng muốn gắn với cả các yêu sách về tự do dân chủ - một trong những lý do khiến chính quyền ngần ngại không muốn cho biểu tình. Và cũng có nhiều ý kiến cho rằng chính trong lúc này, người dân Việt thuộc mọi giới, mọi khuynh hướng cần phải đoàn kết lại để dồn sức đối phó với kẻ thù chung ngàn đời của dân tộc, luôn lăm le xâm chiếm mảnh đất của tiền nhân để lại.

Trong số vô vàn ý kiến khác nhau trên mạng, bài viết trên blog Trịnh Tuấn « Viết cho con những ngày Biển Đông dậy sóng » đã khiến nhiều người xúc động. Người cha trẻ tuổi viết cho đứa con nhỏ vừa mất mẹ như sau : « Rồi một ngày con sẽ cảm nhận được điều đó khi ý thức được rằng mình sẽ là đứa trẻ bất hạnh nhường nào nếu mất nốt người mẹ cuối cùng. Mẹ tổ quốc! Hôm nay có người đã có người hỏi ba: đi làm gì, giải quyết được gì? 

Đơn giản là xuống đường để chia sẻ tình cảm của mình với tổ quốc, để được đi cùng những người mà trong cuộc sống chưa một lần gặp, nay đứng bên nhau nhìn về một hướng. Để thấy mình ko cô đơn, để giải toả sự phẫn uất của một công dân khi chủ quyền bị chà đạp. Thứ tình cảm đó nó thiêng liêng từ trong máu mủ và ko vụ lợi thì tại sao phải hỏi quá nhiều phải không con! »

Ý kiến của một người nước ngoài, giáo sư Jonathan London cũng khiến người Việt phải suy nghĩ. Trong bài « Bình tĩnh, tự tin, đoàn kết » đăng trên blog Xin Lỗi Ông, ông London viết : « Sự đoàn kết trong nước, trong cộng đồng người Việt Nam hải ngoại, và giữa Việt Nam và quốc tế không chỉ cần thiết, mà là cách duy nhất để thay đổi hành vi của Bắc Kinh ». 

Trong những ngày gần đây, đã có những lời kêu gọi xuống đường vào Chủ nhật 18/5 tới. Tuyên bố số 2 của 20 tổ chức xã hội dân sự kêu gọi tiếp tục biểu tình ôn hòa, đồng thời đòi hỏi trả tự do cho những người bị giam giữ vì biểu tình chống Trung Quốc trước đây. Bác sĩ Huỳnh Tấn Mẫm đại diện cho một số nhân sĩ trí thức và những người biểu tình chống xâm lược thì đề nghị kiên trì đấu tranh bất bạo động, cảnh giác trước âm mưu khiêu khích của Bắc Kinh. Còn tiến sĩ Phạm Chí Dũng đưa ra lời kêu gọi « Chủ nhật 18/5 : Toàn quốc xuống đường ! », qua lời đọc đanh thép của một cựu sinh viên tranh đấu :

Xuống đường để làm sống lại lời hịch phá Thanh của Quang Trung Nguyễn Huệ:

Đánh cho để dài tóc
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó ngựa xe tan tác
Đánh cho nó manh giáp chẳng còn
Đánh cho nó biết nước Nam anh hùng có chủ


Nhiều người cho rằng nếu chính quyền Việt Nam mạnh dạn chấp nhận việc biểu tình – một hoạt động bình thường tại các nước dân chủ, thì đây sẽ là một bước ngoặt trong cách suy nghĩ của nhà cầm quyền. Đồng thời chứng tỏ cho bọn bành trướng Bắc Kinh thấy rằng nếu sau một ngàn năm Bắc thuộc, dân tộc Việt Nam vẫn quật khởi, thì lần này quân giặc xâm lăng cũng sẽ phải trả một cái giá rất đắt trước quyết tâm của người dân Việt, dù những cuộc biểu tình cho đến giờ vẫn chỉ với những tờ giấy A3, A4 và những dòng chữ đơn sơ.

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20140514-viet-nam-bien-dong

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét